Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở Câu-tát-la, cùng với chúng đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi người, du hành nhơn gian, đi đến thôn Bà-la-môn Sa-la-bà-đề, dừng nghỉ ở phía Bắc khu rừng Thi-xá-bà.
Khi ấy, có Bà-la-môn tên là Lộ-già trú ở trong rừng Sa-la. Thôn ấy giàu có, an vui, nhơn dân đông đúc. Vua Ba-tư-nặc phong thôn nầy cho Bà-la-môn để làm phạm phần. Vị Bà-la-môn này, bảy đời cha mẹ trở lại đây chân chánh, không bị người khác khinh chê, phúng tụng thông suốt ba bộ dị điển, có khả năng phân biệt hết các loại kinh sách, lại giỏi về tướng pháp đại nhơn bói xem kiết hung, nghi lễ tế tự, nghe Sa-môn Cù-đàm là con dòng họ Thích xuất gia thành đạo đang ở nước Câu-tát-la, du hành nhơn gian, đến lại rừng Thi-xá-bà, có đại danh xưng lưu truyền thiên hạ, là Như Lai, Chí chơn, Đẳng Chánh Giác,... đầy đủ mười hiệu, ở trong chúng chư Thiên, Người đời, ma hoặc ma thiên, Sa-môn, Bà-la-môn, tự thân tác chứng, rồi thuyết pháp cho người khác; pháp ấy có khoảng đầu khoảng giữa, khoảng cuối đều thiện, nghĩa vị đầy đủ, phạm hạnh thanh tịnh. “Với vị Chơn nhơn như vậy, nên đến thăm hỏi. Nay ta phải đến để tương kiến”.
Khi ấy, Bà-la-môn liền ra khỏi thôn, đến rừng Thi-xá-bà, tới chỗ Thế Tôn, thăm hỏi rồi, ngồi một bên. Phật vì ông thuyết pháp,khai thị, giáo giới, làm cho lợi ích, hoan hỷ. Bà-la-môn nghe pháp rồi, bạch Phật: “Cúi xin Thế Tôn và chư đại chúng ngày mai nhận lời thỉnh mời của con!” Bấy giờ, Thế Tôn im lặng thọ thỉnh.
Bà-la-môn kia thấy Phật im lặng, biết là đã chấp thuận, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, vòng quanh Phật rồi lui. Ông đi khỏi Phật không xa, bèn khởi ác kiến: “Các Sa-môn, Bà-la-môn biết nhiều thiện pháp, có nhiều điều được chứng thành. Nhưng không nên nói cho người khác, mà chỉ nên tự biết an nghỉ. Chẳng khác nào một người đã phá ngục cũ rồi, lại tạo ngục mới. Đó chỉ là pháp tham, ác bất thiện”.
Khi ấy, Bà-la-môn về đến rừng Sa-la rồi, ngay trong đêm ấy bày biện đủ loại thức ăn thức uống ngon lành. Đến giờ, bảo người thợ cạo:
“Ngươi mang lời ta đến rừng Thi-xá-bà bạch với Sa-môn Cù-đàm: ‘Ngày giờ đã đến, nên biết đúng thời.”
Người thợ hớt tóc vâng lời ra đi, đến chỗ Phật, lạy chân Thế Tôn, bạch: “Thời giờ đã đến, nên biết đúng thời”.
Bấy giờ, Thế Tôn liền khoác y, cầm bát, cùng các đệ tử, một ngàn hai trăm năm mươi người, đến rừng Sa-la.
Người thợ cạo theo hầu Thế Tôn, để trần vai phải, quì thẳng chấp tay bạch Phật:
“Bà-la-môn Lộ-già kia khi đi cách Phật chưa xa, khởi sanh ác kiến rằng: ‘Có các Sa-môn, Bà-la-môn biết nhiều thiện pháp, chứng đắc nhiều điều, nhưng không nên nói cho người khác, mà chỉ tự mình biết an nghỉ. Cũng như một người phá ngục cũ, rồi lại tạo ngục mới. Đó chỉ là pháp tham, ác bất thiện.’ Cúi xin Thế Tôn trừ ác kiến ấy!”
Phật bảo người thợ cạo:
“Đây là việc nhỏ, dễ khai hóa thôi.”
Bấy giờ, Thế Tôn đến nhà Bà-la-môn, ngồi lên chỗ ngồi dọn sẵn. Khi ấy, Bà-la-môn với đủ các loại ngon ngọt, tự tay phục dịch, cúng Phật và Tăng. Ăn xong, cất bát, và sau khi dùng nước rửa, bắc một cái gường nhỏ ngồi trước Phật. Phật bảo Lộ-già:
“Hôm qua, ông đi khỏi Ta chẳng xa, phát sanh ác kiến rằng: ‘Các Sa-môn, Bà-la-môn biết nhiều thiện pháp, chứng đắc nhiều điều, nhưng không nên nói cho người khác,... cho đến, chỉ là pháp tham, ác bất thiện.’ Có thật nói như vậy chăng?”
Lộ-già đáp:
“Vâng! Thật có việc đó.”
Phật bảo Lộ-già:
“Ngươi chớ sanh ác kiến như thế nữa. Vì sao? Đời có ba hạng Thầy đáng bị chỉ trích. Những gì là ba?
“Hạng Thầy thứ nhất, cạo bỏ râu tóc, mặc ba pháp y, xuất gia tu đạo, để rằng ngay trong hiện tại này mà có thể trừ các phiền não, lại có thể tăng trưởng được pháp thượng nhân. Nhưng vị ấy ở trong hiện tại này mà không thể trừ các phiền não, không chứng đắc pháp thượng nhân; đạo nghiệp của mình chưa thành mà lại thuyết pháp cho đệ tử. Các đệ tử ấy không cung kính phụng thờ, nhưng vẫn nương tựa, cùng sống chung với nhau. Nầy Lộ-già! Các đệ tử ấy nói với Thầy rằng: ‘Nay Thầy cạo bỏ râu tóc, mặc ba pháp y, xuất gia tu đạo, ở trong đời này đáng lẽ đã có thể trừ được các phiền não, được pháp thượng nhân. Nhưng nay ở trong hiện này mà Thầy không thể trừ các phiền não, không chứng đắc pháp thượng nhân; đạo nghiệp của mình chưa thành tựu mà lại nói pháp cho đệ tử, khiến các đệ tử chẳng cung kính, thờ phụng, cúng dường, mà chỉ cùng sống chung, nương tựa nhau thôi.’”
Phật nói :
“Này Lộ-già, cũng như có người đã phá bỏ ngục tù cũ, rồi lại xây ngục tù mới. Như thế gọi là pháp tham, ô trược, xấu xa. Đó là hạng thầy thứ nhất đáng bị chỉ trích. Chỉ trích như vậy là giới Hiền Thánh, luật giới, nghi giới, thời giới.”
Phật lại nói với Lộ-già:
“Hạng Thầy thứ hai, cạo bỏ râu tóc, mặc ba pháp y, xuất gia tu đạo, để rằng ngay trong đời hiện tại này có thể trừ các thứ phiền não, lại có thể tăng trưởng được pháp thượng nhân. Nhưng vị ấy ở trong hiện tại này mà không thể trừ các phiền não; tuy có chứng đắc một ít pháp thượng nhân, nhưng đạo nghiệp của mình chưa thành tựu mà lại thuyết pháp cho đệ tử. Các đệ tử ấy không cung kính phụng thờ, nhưng lại chỉ nương tựa, cùng sống chung với nhau mà thôi. Nầy Lộ-già! Các đệ tử ấy nói với Thầy rằng: ‘Thầy đã cạo bỏ râu tóc, mặc ba pháp y, xuất gia tu đạo, đáng lẽ ở trong hiện tại này đã có thể trừ được các phiền não, được pháp thượng nhân. Nay ở trong hiện tại này Thầy lại không thể trừ các phiền não; tuy đã có chứng đắc một ít pháp thượng nhân, nhưng đạo nghiệp của mình chưa thành tựu, mà lại nói pháp cho để tử, khiến các đệ tử chẳng cung kính, thờ phụng, cúng dường, mà chỉ cùng sống chung, nương tựa nhau mà thôi’.”
Phật nói:
“Này Lộ-già! Giống như có người đi theo sau người khác, đưa tay xoa lưng kẻ ấy; đây gọi là pháp tham, ô trược, xấu xa. Đó là hạng thầy thứ hai đáng bị chỉ trích. Chỉ trích như vậy là giới Hiền Thánh, luật giới, nghi giới, thời giới.”
Lại bảo Lộ-già:
“Hạng Thầy thứ ba là, cạo bỏ râu tóc, mặc ba pháp y, xuất gia tu đạo, ở trong hiện tại này, đáng lẽ có thể trừ phiền não, lại có thể tăng trưởng được pháp thượng nhơn; nhưng ở trong hiện này lại không thể trừ các thứ phiền não; tuy có chứng đắc một ít pháp thượng nhơn, nhưng việc lợi mình chưa thành tựu, mà lại nói pháp cho đệ tử. Các đệ tử ấy không cung kính phụng thờ, mà chỉ là nương tựa, cùng sống chung vậy thôi. Này Lộ-già, các đệ tử kia nói với thầy rằng: ‘Thầy nay đã cạo bỏ râu tóc, mặc ba pháp y, xuất gia tu đạo, ở trong hiện tại này đáng lẽ có thể trừ được các thứ phiền não, được ít nhiều pháp thượng nhơn; nhưng nay ở trong hiện tại này đã chẳng thể trừ các phiền não, tuy được ít nhiều pháp thượng nhơn, nhưng việc lợi mình chưa thành tựu mà lại nói pháp cho đệ tử. Các đệ tử không cung kính phụng thờ, mà chỉ nương tựa, cùng sống chung thôi’.”
Phật nói:
“Lộ-già, cũng như có người bỏ lúa má của mình, đi cày ruộng người khác. Đó gọi là pháp tham ô trược, xấu xa. Đó là hạng thầy thứ ba đáng bị chỉ trích. Chỉ trích như vậy là giới Hiền Thánh, luật giới, nghi giới, thời giới.
“Nầy Lộ-già, có một vị Tôn Sư bậc nhất chẳng ở thế gian, chẳng thể khuynh động. Một vị đó là ai? Khi Như Lai, Chí Chân, Đẳng Chánh Giác xuất hiện ở đời,... cho đến, chứng đắc ba minh, diệt trừ vô minh, sanh trí tuệ minh, trừ bỏ các tối tăm, phát sanh ánh sáng đại pháp; gọi là lậu tận trí chứng. Vì sao? Vì đây là do tinh cần, chánh niệm, chánh tri, ưa một mình ở chỗ thanh vắng mà sở đắc. Này Lộ-già, đó là có một đức Tôn Sư bậc nhất chẳng ở thế gian, chẳng thể khuynh động.
“Lộ-già, có bốn quả Sa-môn. Những gì là bốn? Đó là quả Tu-đà-hoàn, quả Tư-đà-hàm, quả A-na-hàm, quả A-la-hán.
“Lộ-già, ý ngươi nghĩ sao? Có người nghe pháp, có thể chứng đắc bốn quả Sa-môn nầy; nếu có người ngăn lại nói: ‘Chớ nói pháp cho người này.’ Giả sử nghe theo lời ấy thì người nghe pháp có chứng đắc quả chăng?
Đáp: “Không được”.
Phật lại hỏi:
“Nếu không chứng đắc quả, nhưng có thể sanh thiên chăng?
Đáp: “Không thể”.
Lại hỏi:
“Ngăn người khác nói pháp, khiến người không chứng đắc quả, khiến người chẳng được sanh thiên; đó là thiện tâm chăng? hay là bất thiện tâm?”
Đáp: “Bất thiện tâm”.
Lại hỏi:
“Người có tâm bất thiện, sanh về cõi lành hay sanh cõi dữ?”
Đáp: “Sanh cõi dữ”.
Phật nói:
“Lộ-già, cũng như có người nói với vua Ba-tư-nặc: ‘Tất cả tài vật thuộc trong lãnh thổ mà Đại vương sở hữu, thảy đều do Đại vương tự mình sử dụng, chớ ban phát cho người khác.’ Lộ-già, ý ngươi nghĩ sao, nếu nghe theo lời người kia thì có cắt đứt sự cung cấp cho người khác chăng?”
Đáp: “Sẽ cắt đứt.”
Lại hỏi:
“Cắt đứt sự cung cấp cho người là tâm thiện hay là tâm bất thiện?”
Đáp: “Tâm bất thiện”.
Lại hỏi:
“Người có tâm bất thiện sẽ sanh vào cõi lành hay đọa vào đường dữ?”
Đáp: “Đọa vào đường dữ.”
Phật nói:
“Lộ-già, người kia cũng vậy. Có người nghe pháp, có thể chứng đắc bốn quả Sa-môn, nhưng nếu có người khác nói: ‘Chớ nên nói pháp cho nó.’ Nếu nghe theo lời nói ấy, thì người kia có thể nghe pháp để chứng đắc quả chăng?”
Đáp: “Không được”.
Lại hỏi:
“Nếu không chứng đắc quả, nhưng có được sanh thiên chăng?”
Đáp: “Không được”.
Lại hỏi:
“Ngăn người khác nói pháp, khiến người không chứng đắc đạo quả, chẳng được sanh thiên, thì người ấy có tâm thiện, hay là tâm bất thiện?”
Đáp: “Bất thiện”.
Lại hỏi:
“Người có tâm bất thiện sẽ sanh cõi lành chăng? Sẽ đọa vào đường dữ chăng?”
Đáp: “Đọa vào đường dữ.”
“Lộ-già, nếu có người nói với ngươi rằng: ‘Trong thôn Sa-la-bà-đề này, tất cả những tài vật được phong tặng kia, này Ông Lộ-già, hãy nên tự mình dùng, chớ có cấp phát cho người khác. Có tài vật thì nên tự mình dùng, sao lại cấp phát cho người? Ý ngươi nghĩ sao, Lộ-già, nếu nghe lời khuyên của người ấy, có phải là cắt đứt sự cung cấp cho các người khác chăng?”
Đáp: “Sẽ cắt đứt”.
Lại hỏi:
“Khiến người cắt đứt sự cung cấp cho người khác là tâm thiện hay tâm bất thiện?”
Đáp: “Bất thiện”.
Lại hỏi:
“Người có tâm bất thiện được sanh cõi lành hay đọa đường dữ?”
Đáp rằng: “Đọa đường dữ.”
Phật nói:
“Lộ-già, người kia cũng vậy. Có người nghe pháp, đáng lẽ chứng đắc bốn quả Sa-môn. Nhưng nếu có người khác nói: ‘Chớ có nói.’ Nếu nghe lời ấy, thì người kia có thể nghe pháp, chứng đắc quả chăng?”
Đáp: “Không thể”.
Lại hỏi:
“Nếu không đắc quả, nhưng có được sanh thiên chăng?”
Đáp: “Không được”.
Lại hỏi:
“Ngăn người khác nói pháp, khiến người không đắc quả, không được sanh thiên, là tâm thiện hay tâm bất thiện?”
Đáp: “Bất thiện”.
Lại hỏi:
“Người có tâm bất thiện sanh cõi thiện hay đọa ác đạo?”
Đáp: “Đọa ác đạo”.
Bấy giờ, Bà-la-môn Lộ-già bạch Phật:
“Con quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng. Xin nhận con ở trong Chánh pháp làm Ưu-bà-tắc! Từ nay về sau, trọn đời, không giết, không trộm, không tà dâm, không dối, không uống rượu.”
Phật nói pháp này rồi; Bà-la-môn Lộ-già nghe những điều Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛在拘薩羅人間遊行,與
T 0112c22
大比丘眾千二百五十人俱,往詣婆羅婆
T 0112c23
提婆羅門村北尸舍婆林中止宿。
時,有婆
T 0112c24
羅門,名曰露遮,住婆羅林中,其村豐樂,人
T 0112c25
民熾盛,波斯匿王即封此村,與婆羅門以
T 0112c26
為梵分。此婆羅門七世已來父母真正,不
T 0112c27
為他人之所輕毀,異典三部諷誦通利,種
T 0112c28
種經書盡能分別,又能善於大人相法、瞻
T 0112c29
候
吉凶、祭祀儀禮。聞沙門瞿曇釋種子出
T 0113a01
家成道,於拘薩羅國人間遊行,至尸舍婆
T 0113a02
林中,有大名稱,流聞天下,如來、至真、等正
T 0113a03
覺,十號具足,於諸天、世人、魔、若魔天、沙門、婆
T 0113a04
羅門眾中自身作證,與他說法,上中下善,義
T 0113a05
味具足,梵行清淨。「如此真人,宜往覲現,我
T 0113a06
今寧可往共相見。」
時,婆羅門即出彼村,詣
T 0113a07
尸舍婆林中,至世尊所,問訊已,一面坐。佛為
T 0113a08
說法,示教利喜,婆羅門聞法已,白佛言:「唯願
T 0113a09
世尊及諸大眾明受我請。」爾時,世尊默然受
T 0113a10
請。
彼婆羅門見佛默然,知已許可,即從坐
T 0113a11
起,遶佛而去。去佛不遠,便起惡見言:「諸沙
T 0113a12
門、婆羅門多知善法,多所證成,不應為他
T 0113a13
人說,但自知,休與他說為。譬如有人壞故
T 0113a14
獄已,更造新獄,斯是貪惡不善法耳。」
時,婆羅
T 0113a15
門還至婆羅林已,即於其夜具辦種種餚
T 0113a16
饍飲食。時到,語剃頭師言:「汝持我聲,詣
T 0113a17
尸舍婆林中,白沙門瞿曇:『日時已到,宜知
T 0113a18
是時。』」
剃頭師受教即行,往到佛所,禮世
T 0113a19
尊足白:「時已到,宜知是時。」
爾時,世尊即著
T 0113a20
衣持鉢,從諸弟子千二百五十人俱,詣婆
T 0113a21
羅林。
剃頭師侍從世尊,偏露右臂,長跪叉
T 0113a22
手,白佛言:「彼露遮婆羅門去佛不遠,生惡
T 0113a23
見言:『諸有沙門、婆羅門多知善法,多所證
T 0113a24
者,不應為他人說,但自知,休與他說為。
T 0113a25
譬如有人壞故獄已,更造新獄,斯是貪惡
T 0113a26
不善法耳。』唯願世尊除其惡見。」
佛告剃頭
T 0113a27
師曰:「此是小事,易開化耳。」
爾時,世尊至婆
T 0113a28
羅門舍,就座而坐。時,婆羅門以種種甘饍,
T 0113a29
手自斟酌,供佛及僧,食訖去鉢,行澡水畢,
T 0113b01
取一小牀於佛前坐。佛告露遮:「汝昨去
T 0113b02
我不遠,生惡見言:『諸沙門、婆羅門多知善
T 0113b03
法,多所證者,不應為他人說,乃至貪惡不
T 0113b04
善法。』實有是言耶?」
露遮言:「爾,實有此事。」
佛
T 0113b05
告露遮:「汝勿復爾生此惡見。所以者何?世
T 0113b06
有三師可以自誡。云何為三?一者剃除鬚
T 0113b07
髮,服三法衣,出家修道,於現法中可以
T 0113b08
除煩惱,又可增益得上人法。而於現法中
T 0113b09
不除煩惱,不得上人法,己業未成而為
T 0113b10
弟子說法,其諸弟子不恭敬承事,由復依止
T 0113b11
與共同住。露遮!彼諸弟子語師言:『師今剃
T 0113b12
除鬚髮,服三法衣,出家修道,於現法中可
T 0113b13
得除眾煩惱,得上人勝法。而今於現法中
T 0113b14
不能除煩惱,不得上人勝法。己業未成而
T 0113b15
為弟子說法,使諸弟子不復恭敬承事供
T 0113b16
養,但共依止同住而已。』」
佛言:「露遮!猶如有
T 0113b17
人壞故獄已,更造新獄,斯則名為貪濁惡
T 0113b18
法。是為一師可以自誡。是為賢聖戒、律戒、
T 0113b19
儀戒、時戒。」
又告露遮:「第二師者,剃除鬚髮,
T 0113b20
服三法衣,出家修道,於現法中可得除眾
T 0113b21
煩惱,不可增益得上人法,而於現法中
T 0113b22
不能除眾煩惱,雖復少多得上人勝法,己
T 0113b23
業未成而為弟子說法,其諸弟子不恭敬
T 0113b24
承事,由復依止與共同住。露遮!彼諸弟子語
T 0113b25
師言:『師今剃除鬚髮,服三法衣,出家修道,
T 0113b26
於現法中得除眾煩惱,得上人法。而今
T 0113b27
於現法中不能除眾煩惱,雖復少多得上
T 0113b28
人法,己利未成而為弟子說法,使諸弟子
T 0113b29
不復恭敬承事供養,但共依止同住而已。』」
佛
T 0113c01
言:「露遮!猶如有人在他後行,手摩他背,此
T 0113c02
則名為貪濁惡法。是為二師可以自誡。是
T 0113c03
為賢聖戒、律戒、儀戒、時戒。」
又告露遮:「第三
T 0113c04
師者,剃除鬚髮,服三法衣,出家修道,於現
T 0113c05
法中可除煩惱,又可增益得上人法,而於
T 0113c06
現法中不能除眾煩惱,雖復少多得上人
T 0113c07
法,己利未成而為弟子說法,其諸弟子恭
T 0113c08
敬承事,依止同住。露遮!彼諸弟子語師言:
T 0113c09
『師今剃除鬚髮,服三法衣,出家修道,於現
T 0113c10
法中可得除眾煩惱,少多得上人法,而今
T 0113c11
於現法中不能除眾煩惱,雖復少多得上
T 0113c12
人法,己利未成而為弟子說法,諸弟子恭
T 0113c13
敬承事,共止同住。』」
佛言:「露遮!猶如有人捨
T 0113c14
己禾稼,鋤他田苗,此則名為貪濁惡法。是
T 0113c15
為三師可以自誡。是為賢聖戒、律戒、儀戒、
T 0113c16
時戒。露遮!有一世尊不在世間,不可傾動,
T 0113c17
云何為一?若如來、至真、等正覺出現於世,乃
T 0113c18
至得三明,除滅無明,生智慧明,去諸闇冥,
T 0113c19
出大法光,所謂漏盡智證。所以者何?斯由
T 0113c20
精勤,專念不忘,樂獨閑居之所得也。露遮!
T 0113c21
是為第一世尊不在世間,不可傾動。露遮!
T 0113c22
有四沙門果。何者四?謂須陀洹果、斯陀含
T 0113c23
果、阿那含果、阿羅漢果。云何?露遮!有人聞
T 0113c24
法應得此四沙門果。若有人遮言:『勿為說
T 0113c25
法。』設用其言者,彼人聞法得果以不?」
答曰:
T 0113c26
「不得。」
又問:「若不得果,得生天不?」
答曰:「不
T 0113c27
得。」
又問:「遮他說法,使不得果,不得生天。
T 0113c28
為是善心,為不善心耶?」
答曰:「不善。」
又問:「不
T 0113c29
善心者,為生善趣,為墮惡趣?」
答曰:「生惡
T 0114a01
趣。」
「露遮!猶如有人語波斯匿王言:『王所有
T 0114a02
國土,其中財物王盡自用,勿給餘人。』云何?露
T 0114a03
遮!若用彼人言者,當斷餘人供不?」
答曰:
T 0114a04
「當斷。」
又問:「斷他供者,為是善心,為不善
T 0114a05
心?」
答曰:「不善心。」
又問:「不善心者,為生善趣,
T 0114a06
為墮惡道耶?」
答曰:「墮惡道。」
「露遮!彼亦如
T 0114a07
是,有人聞法,應得四沙門果。若有人言:『勿
T 0114a08
為說法。』設用其言者,彼人聞法得果不?」
答
T 0114a09
曰:「不得。」
又問:「若不得果,得生天不?」
答曰:
T 0114a10
「不得。」
又問:「遮他說法,使不得道果,不
T 0114a11
得生天。彼為是善心,為不善心耶?」
答曰:「不
T 0114a12
善。」
又問:「不善心者,當生善趣,為墮惡道
T 0114a13
耶?」
答曰:「墮惡道。」
「露遮!若有人語汝言:『彼
T 0114a14
波羅婆提村封所有財物。露遮!自用勿給
T 0114a15
人,物當自用,與他何為?』云何?露遮!設用彼
T 0114a16
言者,當斷餘人供不?」
答曰:「當斷。」
又問:「教
T 0114a17
人斷他供者,為是善心,為不善心耶?」
答
T 0114a18
曰:「不善。」
又問:「不善心者,為生善趣,為墮惡
T 0114a19
道耶?」
答曰:「墮惡道。」
「露遮!彼亦如是,有人
T 0114a20
聞法應得四沙門果,若有人言:『勿為說法。』
T 0114a21
設用其言者,彼人聞法得果不?」
答曰:「不得。」
T 0114a22
又問:「若不得果,得生天不?」
答曰:「不得。」
又
T 0114a23
問:「遮他說法,使不得果,不得生天。為是
T 0114a24
善心,為不善心耶?」
答曰:「不善。」
又問:「不善心
T 0114a25
者,為生善趣,為墮惡道耶?」
答曰:「墮惡
T 0114a26
道。」
爾時,露遮婆羅門白佛言:「我歸依佛,歸
T 0114a27
依法,歸依僧,願聽我於正法中為優婆塞,
T 0114a28
自今已後,盡形壽不殺、不盜、不婬、不欺、不飲
T 0114a29
酒。」
佛說法已,時,露遮婆羅門聞佛所說,歡喜
T 0114b01
奉行。
T 0114b02
佛說長阿含經卷第十七