Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật đến Thích-ki-sấu, trú tại Ca-duy-la-vệ, vườn Ni-câu-loại.
Bấy giờ Thích Ma-ha-nam, sau bữa ăn trưa tìm đếm chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân Ngài rồi ngồi qua một bên mà bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, con biết Thế Tôn dạy pháp như vậy khiến tâm con được diệt ba uế, nhiễm tâm uế, nhuế tâm uế và si tâm uế. Bạch Thế Tôn, con biết pháp ấy như vậy nhưng trong tâm con lại sinh nhiễm pháp, nhuế pháp và si pháp. Bạch Thế Tôn, con suy nghĩ như vầy, ‘Ta có pháp gì không bị diệt trừ, khiến tâm ta lại sinh pháp nhiễm, pháp nhuế, pháp si?”
Thế Tôn bảo:
“Này Ma-ha-nam, ông có một pháp không bị diệt trừ, cho nên ông sống tại gia, không chí tín, lìa bỏ gia đình, sống không gia đình mà học đạo này. Ma-ha-nam, nếu ông diệt được pháp đó, ông sẽ không sống tại gia mà chí tín, lìa bỏ gia đình, sống không gia đình, học đạo. Bởi vì có một pháp không bị diệt trừ mà ông sống tại gia, không chí tín, lìa bỏ gia đình, sống không gia đình, học đạo”.
Khi ấy Thích Ma-ha-nam liền từ chỗ ngồi đứng dậy, trịch áo bày vai hữu, chắp tay hướng về Phật mà bạch rằng:
“Bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn nói pháp cho con nghe để tâm con được thanh tịnh, trừ nghi, đắc đạo”.
Thế Tôn nói:
“Ma-ha-nam, có năm công đức của dục, đáng yêu, đáng mơ tưởng, đáng vui thích, có liên hệ đến dục, khiến cho người khoái lạc. Những gì là năm? Đó là, sắc được biết bởi mắt, âm thanh được biết bởi tai, hương được biết bởi mũi, vị được biết bởi lưỡi, xúc được biết bởi thân. Do đây mà vua và quyến thuộc của vua được an lạc hoan hỷ. Ma-ha-nam, vị ngọt của dục chỉ cùng cực đến đó chứ không hơn nữa, nhưng tai họa của nó thì lại rất nhiều.
“Ma-ha-nam, thế nào là tai họa của dục? “Ma-ha-nam, một thiện gia nam tử, tùy kỹ thuật riêng mà tự mưu sinh; hoặc làm ruộng, hoặc buôn bán, hoặc học sách, hoặc giỏi toán thuật, biết công số, khéo in khắc, làm văn chương, tạo thủ bút, hoặc hiểu kinh thơ, hoặc làm võ tướng, hoặc phụng sự vua. Người ấy khi gặp lạnh phải chịu lạnh, gặp nóng phải chịu nóng, bị đói khát nhọc mệt, bị muỗi mòng châm chích; nó phải làm nghề nghiệp như thế để mong kiếm được tiền của. Thiện nam tử bằng những phương tiện như thế, làm các công việc như vậy để mong cầu như vậy, nếu không kiếm được tiền của thì sinh khổ sở, lo buồn rầu rĩ, tâm thành si dại, nói rằng ‘Luống công làm lụng khổ nhọc vô ích mà những điều mong cầu không có kết quả’. Trái lại, thiện nam tử ấy bằng những phương tiện như vậy để mong cầu như vậy, nếu kiếm được tiền của nó sanh yêu quý, giữ gìn, chôn giấu. Vì sao vậy? Nó nghĩ: ‘Tài vật này của ta, đừng để cho vua đoạt, giặc cướp, lửa thiêu, hư hại, mất mát, hoặc xuất tài mà vô lợi, hoặc làm việc mà không thành tựu’. Kẻ đó giữ gìn, chôn giấu như vậy nhưng nếu rủi bị vua đoạt, hoặc giặc cướp, lửa thiêu hư hại mất thì sinh khổ sở, lo buồn rầu rĩ, tâm thành si ám, nói rằng: ‘Vật ta yêu quý, nhớ nghĩ suốt đêm ngày, nay đã không còn’. Ma-ha-nam, đó là khối khổ uẩn trong hiện tại này, nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc.
“Lại nữa, Ma-ha-nam, vì chúng sanh nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc nên mẹ tranh cãi với con, con tranh cãi với mẹ, cha con, anh em, chị em, bà con dòng họ tranh cãi lẫn nhau. Vì tranh cãi lẫn nhau như vậy nên mẹ nói xấu con, con nói xấu mẹ. Cha con, anh em, chị em, bà con dòng họ nói xấu lẫn nhau. Thân thích còn vậy, huống nữa là người dưng. Ma-ha-nam, đó là khối khổ uẩn trong hiện tại này nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc.
“Lại nữa, Ma-ha-nam, vì chúng sanh nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc nên vua tranh giành với vua, Bà-la-môn tranh giành với Bà-la-môn, Cư sĩ tranh giành với Cư sĩ, dân tranh giành với dân, nước này tranh giành với nước nọ. Bởi tranh giành nên thù nghịch nhau, rồi dùng đủ loại binh khí để giết hại lẫn nhau, hoặc nắm tay thoi, ném đá, hoặc dùng gậy đánh, dao chặt. Trong khi giao đấu, hoặc chết, hoặc sợ hãi, thọ cực trọng khổ. Ma-ha-nam, đó là khối khổ uẩn trong hiện tại này nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc.
“Lại nữa, Ma-ha-nam, vì chúng sanh nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc nên mang khôi giáp, khoác trường bào, cầm giáo mác, cung tên, hoặc cầm dao thuẫn, đi vào quân trận. Hoặc đánh nhau bằng voi, hoặc ngựa, hoặc xe, hoặc dùng bộ binh đánh nhau, hoặc cho trai gái đánh nhau. Trong khi giao đấu, hoặc chết, hoặc sợ hãi, thọ cực trọng khổ. Ma-ha-nam, đó là khối khổ uẩn trong hiện tại này nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc.
“Lại nữa, Ma-ha-nam, vì chúng sanh nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc nên mang áo giáp, mặc trường bào, cầm giáo mác, cung tên, hoặc cầm dao thuẫn, đi tranh đoạt nước người, công thành phá lũy, chống cự lẫn nhau, thúc trống, thổi kèn, lớn tiếng reo hò, hoặc dùng chày đập, hoặc dùng mâu kích, hoặc dùng bánh xe bén, hoặc dùng tên bắn, hoặc lăn đá kè, hoặc dùng nỏ lớn, hoặc rót nước đồng sôi vào mắt. Trong khi giao đấu, hoặc chết, hoặc sợ hãi, thọ cực trọng khổ. Ma-ha-nam, đó là khối khổ uẩn trong hiện tại này nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc.
“Lại nữa, Ma-ha-nam, vì chúng sanh nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc nên mang áo giáp, mặc trường bào, cầm giáo mác, cung tên, hoặc cầm dao thuẫn vào xóm, vào ấp, vào quốc gia, vào thành thị, đục vách phá kho, cướp đoạt tài vật, chận đường giao thông, hoặc đến ngõ khác phá xóm phá làng, phá thành diệt nước. Trong đó, hoặc người của vua bắt được, đem khảo đủ cách; chặt tay, chặt chân, hoặc chặt hết cả tay chân; cắt tai, cắt mũi, hoặc cắt cả tai mũi; hoặc lóc từng miếng thịt; bứt râu bứt tóc, hoặc bứt cả râu tóc; hoặc nhốt vào trong cũi, quấn vải hỏa thiêu, hoặc lấp trong cát, lấy cỏ quấn lại rồi đốt; hoặc bỏ vô bụng lừa sắt, hoặc bỏ vô miệng heo sắt, hoặc đặt vào miệng cọp sắt rồi đốt, hoặc bỏ vô vạc đồng, hoặc bỏ vô vạc sắt rồi nấu; hoặc chặt ra từng khúc, hoặc dùng xoa bén đâm, hoặc lấy móc sắt móc, hoặc bắt nằm trên giường sắt rồi lấy dầu sôi rót, hoặc bắt ngồi trong cối sắt rồi lấy chày sắt giã, hoặc cho rắn rít mổ cắn, hoặc dùng roi quất, hoặc dùng gậy thọt, hoặc dùng dùi đánh, hoặc buộc sống treo trên nêu cao, hoặc chém đầu rồi bêu. Trong các trường hợp đó, kẻ ấy hoặc chết, hoặc sợ hãi, thọ cực trọng khổ. Ma-ha-nam, đó là khối khổ uẩn trong hiện tại này nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc.
“Lại nữa, Ma-ha-nam, vì chúng sanh nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc nên thân làm ác, khẩu làm ác, ý làm ác. Kẻ đó về sau bệnh tật liệt giường, hoặc ngồi hoặc nằm trên đất, vì khổ bức thân, toàn thân cảm giác khổ sở vô cùng, không còn đáng yêu thích. Kẻ đó vì lúc trước thân làm ác, khẩu làm ác, ý làm ác nên khi sắp chết chúng che ngay trước mắt giống như mặt trời lặn bóng sườn núi lớn, che lấp mặt đất. Cũng vậy, kẻ ấy bị những ác hành của thân, ác hành của khẩu và của ý che lấp trước mắt, kẻ đó nghĩ rằng: ‘Ác hành ta làm trước kia, bây giờ chúng che trước mắt ta. Trước ta không tạo phước nghiệp mà tạo nhiều ác nghiệp. Giả tỷ có ai chỉ làm ác, hung bạo, chỉ làm tội chứ không làm phước, không hành thiện, khi sống không biết lo sợ, gần chết không chỗ nương cậy, không chỗ quay về. Người ấy thân sanh về cõi nào, ta cũng thác sinh về chỗ đó’. Do đó, sanh hối hận, rồi do hối hận mà chết không an, chết không được phước. Ma-ha-nam, đó là khối khổ uẩn trong hiện tại này nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc.
“Lại nữa, Ma-ha-nam, vì chúng sanh nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc nên thân làm ác, khẩu và ý làm ác. Kẻ đó vì thân làm ác, khẩu và ý làm ác nên nhân nơi đó, duyên nơi đó mà khi thân hoại mạng chung phải đến chỗ ác, sanh vào địa ngục. Ma-ha-nam, đó là khối khổ uẩn trong đời sau nhân nơi dục, duyên nơi dục, lấy dục làm gốc.
“Ma-ha-nam, Vì vậy nên biết, dục tuyệt đối không có lạc, chỉ có vô lượng khổ hoạn. Đa văn Thánh đệ tử nếu không biết đúng như thật, vị ấy bị dục phủ kín, không đạt được xả, lạc, vô thượng tịch tĩnh. Ma-ha-nam, Đa văn Thánh đệ tử như vậy sẽ nhân nơi dục mà bị thoái chuyển.
“Ma-ha-nam, Ta biết là dục không có lạc mà chỉ là vô lượng khổ hoạn. Biết như thật rồi, Ma-ha-nam, Ta không bị dục phủ kín, cũng không bị pháp ác quấn chặt. Vì vậy đạt được xả, lạc, vô thượng tịch tĩnh. Ma-ha-nam, vì vậy Ta không nhân nơi dục mà bị thoái chuyển.
“Ma-ha-nam, một thời, Ta sống tại thành Vương xá, trú trong động Tiên nhân Thất diệp, ở trên núi Tì-đa-la.
“Ma-ha-nam, lúc bấy giờ vào lúc xế trưa, Ta rời chỗ ngồi đứng dậy, đi đến Quảng sơn, Ta thấy ở đó có nhiều người Ni-kiền đang tu hạnh không ngồi, thường đứng mà không ngồi, chịu khổ cùng cực. Ta bước đến hỏi: ‘Này các Ni-kiền! Vì sao các ông tu hạnh không ngồi này, thường đứng không ngồi, chịu khổ như vậy?’ Họ trả lời như vầy, ‘Này Cù-đàm, tôi có tôn sư Ni-kiền tên là Thân tử. Ngài dạy tôi rằng: ‘Này các Ni-kiền, đời trước ngươi nếu có nghiệp bất thiện, thì nhờ khổ hạnh này ngươi sẽ được hết. Nếu nay giữ gìn diệu hạnh của thân, giữ gìn diệu hạnh của khẩu, của ý, thì sẽ do nhân đó, duyên đó mà không trở lại làm ác, tạo nghiệp bất thiện’.’
“Ma-ha-nam, Ta hỏi lại rằng: ‘Này các Ni-kiền, các ông tin tưởng Tôn sư, không chút hoài nghi gì cả chăng?’ Họ trả lời Ta, “Đúng vậy, Cù-đàm, chúng tôi tin tưởng các đức Tôn sư, không chút hoài nghi gì cả’. Ma-ha-nam, Ta lại hỏi: ‘Này Ni-kiền, nếu quả như vậy thì Tôn sư Ni-kiền của các ông trước kia đã tạo các nghiệp ác bất thiện rất nặng, vị ấy vốn trước kia là Ni-kiền rồi chết đi, nay sanh vào nhân gian, xuất gia làm Ni-kiền, tu hạnh không ngồi, thường đứng không ngồi, chịu khổ sở như vậy, cũng như bọn các ông và đệ tử các ông vậy’. Họ lại nói với Ta: ‘Này Cù-đàm, lạc không nhân nơi lạc, nhưng nhân nơi khổ mới có. Như sự lạc của vua Tần-tì-sa-la thì Sa-môn Cù-đàm không bằng được’. Ta lại nói: ‘Các ông si cuống, nói điều vô nghĩa. Tại sao? Các ông không khéo léo, không hiểu biết gì cả. Mà khi không biết, nên các ông nói, ‘Như sự lạc của vua Tần-tì-sa-la thì Sa-môn Cù-đàm không bằng được’. Này Ni-kiền, đáng lẽ các ông phải hỏi như thế này: ‘Tần-tì-sa-la và Sa-môn Cù-đàm, ai sung sướng hơn?’ Này Ni-kiền, nếu như Ta nói rằng: ‘Sự lạc của Ta hơn, vua Tần-tì-sa-la không bằng,’ thì này Ni-kiền, các ông có thể nói như vầy, ‘ Sự lạc của vua Tần-tì-sa-la, Sa-môn Cù-đàm không bằng’. Các Ni-kiền đó liền nói như vầy, ‘Thưa Cù-đàm, nay chúng tôi muốn hỏi Cù-đàm, giữa vua Tần-tì-sa-la và Sa-môn Cù-đàm, ai sung sướng hơn?’ Ta lại nói, ‘Này Ni-kiền, Ta nay hỏi ông, tùy theo sự hiểu biết mà trả lời. Này Ni-kiền, ý ông nghĩ sao, vua Tần-tì-sa-la có đạt được sự tịch mặc vô ngôn như ý, nhân đó mà được hoan hỷ, khoái lạc trong bảy ngày bảy đêm không?’ Ni-kiền đáp, ‘Không, thưa Cù-đàm’. Ta hỏi, ‘Thế có được hoan hỷ, khoái lạc trong vòng sáu, năm, bốn, ba, hai hay một ngày một đêm không?’ Ni-kiền đáp: ‘Không, thưa Cù-đàm’. Ta lại hỏi, ‘Này Ni-kiền, Ta có đạt được sự tịch mặc vô ngôn ý, nhân đó mà được hoan hỷ, khoái lạc trong một ngày một đêm không?’ Ni-kiền đáp, ‘Được, thưa Cù-đàm’. Ta hỏi, ‘Thế Ta có được hoan hỷ trong vòng hai, ba, bốn, năm, sáu, cho đến bảy ngày bảy đêm không?’. ‘Được, thưa Cù-đàm’. Ta lại hỏi tiếp, ‘Này Ni-kiền, ý các ông nghĩ sao, ai sung sướng hơn, vua Tần-tì-sa-la hay là Ta?’ Ni-kiền đáp, ‘Thưa Cù-đàm, như chúng tôi hiểu theo sự trình bày của Sa-môn Cù-đàm thì Sa-môn Cù-đàm sung sướng hơn, vua Tần-tì-sa-la không bằng’.
“Ma-ha-nam, vì vậy nên biết là nơi dục không có lạc, chỉ toàn là khổ hoạn. Nếu Đa văn Thánh đệ tử không thấy như thật, như vậy sẽ bị bao phủ bởi dục, bị quấn chặt bởi pháp ác bất thiện, nên không đạt được xả, lạc, vô thượng tịch tĩnh. Ma-ha-nam, như vậy Đa văn Thánh đệ tử kia nhân nơi dục mà bị thoái chuyển.
“Ma-ha-nam, Ta biết là nơi dục không có lạc, chỉ toàn là vô lượng khổ hoạn. Ta biết đúng như thật nên không bị dục ngăn che, cũng không bị quấn chặt bởi pháp ác bất thiện. Vì vậy đạt được xả, lạc, vô thượng tịch tĩnh.
“Ma-ha-nam, vì vậy Ta không nhân nơi dục mà bị thoái chuyển.
Phật thuyết như vậy. Thích Ma-ha-nam và các Tỳ-kheo nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
T 0586b04
我聞如是:
一時,佛遊釋羈瘦,在加維羅
T 0586b05
衛尼拘類園。
爾時,釋摩訶男中後仿佯往
T 0586b06
詣佛所,稽首佛足,却坐一面,白曰:「世尊!我
T 0586b07
如是知世尊法,令我心中得滅三穢:染
T 0586b08
心穢、恚心穢、癡心穢。世尊!我如是知此法,
T 0586b09
然我心中復生染法、恚法、癡法。世尊!我作是
T 0586b10
念:『我有何法不滅?令我心中復生染法、恚
T 0586b11
法、癡法耶?』」
世尊告曰:「摩訶男!汝有一法
T 0586b12
不滅,謂汝住在家,不至信、捨家、無家、學道。
T 0586b13
摩訶男!若汝滅此一法者,汝必不住在家,
T 0586b14
必至信、捨家、無家,學道。汝因一法不滅故,
T 0586b15
住在家,不至信、捨家、無家、學道。」
於是,釋摩
T 0586b16
訶男即從坐起,偏袒著衣,叉手向佛,白世
T 0586b17
尊曰:「唯願世尊為我說法,令我心淨,除疑
T 0586b18
得道。」
世尊告曰:「摩訶男!有五欲功德可愛、
T 0586b19
可念、歡喜、欲相應而使人樂。云何為五?謂
T 0586b20
眼知色、耳知聲、鼻知香、舌知味、身知觸,由
T 0586b21
此令王及王眷屬得安樂歡喜。摩訶男!極
T 0586b22
是欲味無復過是,所患甚多。
「摩訶男!云何
T 0586b23
欲患?摩訶男!族姓子者,隨其技術,以自存
T 0586b24
活,或作田業、或行治生、或以學書、或明
T 0586b25
算術、或知工數、或巧刻印、或作文章、或造
T 0586b26
手筆、或曉經書、或作勇將、或奉事王。彼
T 0586b27
寒時則寒,熱時則熱,飢渴、疲勞、蚊虻所
T 0586b28
蜇,作如是業,求圖錢財。摩訶男!此族姓
T 0586b29
子如是方便作如是行,作如是求,若不
T 0586c01
得錢財者,便生憂苦、愁慼、懊惱,心則生癡,
T 0586c02
作如是說:『唐作唐苦,所求無果。』摩訶男!
T 0586c03
彼族姓子如是方便作如是行,作如是
T 0586c04
求,若得錢財者,彼便愛惜守護密藏。所以
T 0586c05
者何?『我此財物莫令王奪、賊劫、火燒、腐壞、亡
T 0586c06
失,出財無利,或作諸業,而不成就。』彼作如
T 0586c07
是守護密藏,若使王奪、賊劫、火燒、腐壞、亡失,
T 0586c08
彼便生憂苦、愁慼、懊惱,心則生癡,作如是
T 0586c09
說:『若有長夜所可愛念者,彼則亡失。』摩
T 0586c10
訶男!如是現法苦陰,因欲緣欲,以欲為本。
T 0586c11
「摩訶男!復次,眾生因欲緣欲,以欲為本故,
T 0586c12
母共子諍,子共母諍,父子、兄弟、姉妹、親族展
T 0586c13
轉共諍。彼既如是共鬪諍已,母說子惡,子
T 0586c14
說母惡,父子、兄弟、姉妹、親族更相說惡,況復
T 0586c15
他人?摩訶男!是謂現法苦陰,因欲緣欲,以
T 0586c16
欲為本。
「摩訶男!復次,眾生因欲緣欲,以欲
T 0586c17
為本故,王王共諍,梵志梵志共諍,居士居
T 0586c18
士共諍,民民共諍,國國共諍,彼因鬪諍共
T 0586c19
相憎故,以種種器仗,轉相加害,或以拳扠
T 0586c20
石擲,或以杖打刀斫,彼當鬪時,或死、或怖,
T 0586c21
受極重苦。摩訶男!是謂現法苦陰,因欲緣
T 0586c22
欲,以欲為本。
「摩訶男!復次,眾生因欲緣欲,
T 0586c23
以欲為本故,著鎧被袍,持矟弓箭,或執
T 0586c24
刀楯入在軍陣,或以象鬪,或馬、或車,或以
T 0586c25
步軍,或以男女鬪,彼當鬪時,或死、或怖,受
T 0586c26
極重苦。摩訶男!是謂現法苦陰,因欲緣欲,
T 0586c27
以欲為本。
「摩訶男!復次,眾生因欲緣欲,
T 0586c28
以欲為本故,著鎧被袍,持矟弓箭,或執
T 0586c29
刀楯往奪他國,攻城破塢,共相格戰,打鼓
T 0587a01
吹角,高聲喚呼,或以槌打,或以鉾戟,或以
T 0587a02
利輪,或以箭射,或亂下石,或以大弩,或以
T 0587a03
融銅珠子灑之,彼當鬪時,或死、或怖,受極重
T 0587a04
苦。摩訶男!是謂現法苦陰,因欲緣欲,以欲
T 0587a05
為本。
「摩訶男!復次,眾生因欲緣欲,以欲為
T 0587a06
本故,著鎧被袍,持矟弓箭,或執刀楯入
T 0587a07
村、入邑、入國、入城,穿牆發藏,劫奪財物,
T 0587a08
斷截王路,或至他巷,壞村、害邑、滅國、破
T 0587a09
城。於中或為王人所捉,種種拷治,截手、
T 0587a10
截足或截手足,截耳、截鼻或截耳鼻,或臠
T 0587a11
臠割,拔鬚、拔髮或拔鬚髮,或著檻中衣裹
T 0587a12
火燒,或以沙壅草纏火
爇
,或內鐵驢腹中,
T 0587a13
或著鐵猪口中,或置鐵虎口中燒,或安銅
T 0587a14
釜中,或著鐵釜中煮,或段段截,或利叉刺,
T 0587a15
或鐵鉤鉤,或臥鐵床以沸油澆,或坐鐵臼
T 0587a16
以鐵杵擣,或龍蛇蜇,或以鞭鞭,或以杖撾,
T 0587a17
或以棒打,或生貫高標上,或梟其首。彼在
T 0587a18
其中,或死、或怖,受極重苦。摩訶男!是謂現
T 0587a19
法苦陰,因欲緣欲,以欲為本。
「摩訶男!復次,
T 0587a20
眾生因欲緣欲,以欲為本故,行身惡行,行
T 0587a21
口、意惡行,彼於後時疾病著床,或坐、臥地,
T 0587a22
以苦逼身,受極重苦,不可愛樂。彼若有身
T 0587a23
惡行,口、意惡行,彼臨終時在前覆障,猶日
T 0587a24
將沒大山崗側,影障覆地。如是,彼若有身
T 0587a25
惡行,口、意惡行,在前覆障,彼作是念:『我本
T 0587a26
惡行在前覆我,我本不作福業,多作惡業,
T 0587a27
若使有人作惡兇暴唯為罪,不作福、不行
T 0587a28
善,無所畏、無所依、無所歸,隨生處者,我必
T 0587a29
生彼。』從是有悔,悔者不善死,無福命終。摩
T 0587b01
訶男!是謂現法苦陰,因欲緣欲,以欲為本。
T 0587b02
「摩訶男!復次,眾生因欲緣欲,以欲為本故,
T 0587b03
行身惡行,行口、意惡行。彼因身、口、意惡行
T 0587b04
故,因此、緣此,身壞命終,必至惡處,生地
T 0587b05
獄中。摩訶男!是謂後世苦陰,因欲緣欲,以
T 0587b06
欲為本。
「摩訶男!是故當知欲一向無樂,無
T 0587b07
量苦患。多聞聖弟子不見如真者,彼為欲
T 0587b08
所覆,不得捨樂及無上息。摩訶男!如是
T 0587b09
彼多聞聖弟子因欲退轉。摩訶男!我知欲
T 0587b10
無樂,無量苦患。我知如真已,摩訶男!不為
T 0587b11
欲所覆,亦不為惡所纏,便得捨樂及無
T 0587b12
上息。摩訶男!是故我不因欲退轉。
「摩訶男!
T 0587b13
一時,我遊王舍城,住鞞哆邏山仙人七葉
T 0587b14
屋。摩訶男!我於晡時,從宴坐起,往至廣山,
T 0587b15
則於彼中見眾多尼揵,行不坐行,常立
T 0587b16
不坐,受極重苦。我往問曰:『諸尼揵!汝等何
T 0587b17
故行此不坐行,常立不坐,受如是苦?』彼如
T 0587b18
是說:『瞿曇!我有尊師尼揵,名曰親子,彼
T 0587b19
則教我,作如是說:「諸尼揵等!汝若宿命有
T 0587b20
不善業,因此苦行故,必當得盡;若今身妙
T 0587b21
行護,口、意妙行護,因緣此故,不復作惡不
T 0587b22
善之業。」』
「摩訶男!我復問曰:『諸尼揵!汝等信
T 0587b23
尊師無有疑耶?』彼復答我:『如是。瞿曇!我
T 0587b24
等信尊師無有疑惑。』摩訶男!我復問曰:
T 0587b25
『尼揵!若爾者,汝等尊師尼揵本重作惡不
T 0587b26
善之業,彼本作尼揵死,今生人間出家作
T 0587b27
尼揵,行不坐行,常立不坐,受如是苦,如汝
T 0587b28
等輩及弟子也。』彼復語我曰:『瞿曇!樂不因
T 0587b29
樂要因苦得,如頻鞞娑羅王樂,沙門瞿曇
T 0587c01
不如也。』
「我復語曰:『汝等癡狂,所說無義。所
T 0587c02
以者何?汝等不善,無所曉了,而不知
T 0587c03
時,謂汝作是說,如頻鞞娑羅王樂,沙門瞿
T 0587c04
曇不如也。尼揵!汝等本應如是問:誰樂
T 0587c05
勝?為頻鞞娑羅王?為沙門瞿曇耶?尼揵!
T 0587c06
若我如是說我樂勝,頻鞞娑羅王不如者。
T 0587c07
尼揵!汝等可得作是語,如頻鞞娑羅王樂,
T 0587c08
沙門瞿曇不如也?』彼諸尼揵即如是說:『瞿
T 0587c09
曇!我等今問沙門瞿曇:誰樂勝?為頻鞞娑
T 0587c10
羅王?為沙門瞿曇耶?』我復語曰:『尼揵!我今
T 0587c11
問汝,隨所解答。諸尼揵等,於意云何?頻鞞
T 0587c12
娑羅王可得如意靜默無言,因是七日七
T 0587c13
夜得歡喜快樂耶?』尼揵答曰:『不也。瞿曇!』『六
T 0587c14
五四三二,一日一夜得歡喜快樂耶?』尼揵
T 0587c15
答曰:『不也。瞿曇!』復問曰:『尼揵!我可得如
T 0587c16
意靜默無言,因是一日一夜得歡喜快樂
T 0587c17
耶?』尼揵答曰:『如是。瞿曇!』『二三四五六,七日
T 0587c18
七夜得歡喜快樂耶?』尼揵答曰:『如是。瞿曇!』
T 0587c19
我復問曰:『諸尼揵等!於意云何?誰樂勝?
T 0587c20
為頻鞞娑羅王?為是我耶?』尼揵答曰:『瞿曇!
T 0587c21
如我等受解沙門瞿曇所說,瞿曇樂勝,頻
T 0587c22
鞞娑羅王不如也。』
「摩訶男!因此故知,欲無
T 0587c23
樂,有無量苦患。若多聞聖弟子不見如真
T 0587c24
者,彼為欲所覆,惡、不善所纏,不得捨樂
T 0587c25
及無上息。摩訶男!如是彼多聞聖弟子為
T 0587c26
欲退轉。摩訶男!我知欲無樂,有無量苦患。
T 0587c27
我知如真已,不為欲所覆,亦不為惡不
T 0587c28
善法所纏,便得捨樂及無上息。摩訶男!是
T 0587c29
故我不為欲退轉。」
佛說如是。釋摩訶男及
T 0588a01
諸比丘,聞佛所說,歡喜奉行。
T 0588a02
苦陰經第四竟
(二千二百五十四字)
T 0588a03