Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

167. Kinh a-nan thuyết (MA167)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy:

Một thời Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng lâm, vườn Cấp cô độc.

Bấy giờ, Tôn giả A-nan nói bài kệ Bạt-địa-la-đế kệ và ý nghĩa của nó cho các Tỳ-kheo đang tụ họp tại giảng đường vào lúc ban đêm.

Bấy giờ đêm đã qua, trời hừng sáng, có một Tỳ-kheo đi đến chỗ Đức Phật, cúi đầu đảnh lễ rồi ngồi xuống một bên mà bạch Phật, rằng:

“Bạch Đức Thế Tôn, Tôn giả A-nan có nói bài kệ Bạt-địa-la-đế kệ và ý nghĩa của nó cho các Tỳ-kheo tụ tập tại giảng đường vào lúc ban đêm.”

Nhân đó, Đức Thế Tôn bảo một vị Tỳ-kheo rằng:

“Ngươi hãy đi đến chỗ của Tỳ-kheo A-nan mà nói như vầy: Thưa Tôn giả A-nan, Đức Thế Tôn gọi Tôn giả.”

Tỳ-kheo kia vâng lời dạy của Thế Tôn, từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ dưới chân Phật, nhiễu Phật ba vòng rồi đi đến chỗ của Tôn giả A-nan mà nói rằng:

“Thế Tôn gọi Tôn giả A-nan.”

Tôn giả A-nan liền đến chỗ Phật, cúi đầu đảnh lễ rồi đứng qua một bên.

Đức Thế Tôn hỏi A-nan rằng:

“Này A-nan, có quả thật ông có nói bài kệ Bạt-địa-la-đế kệ cho các Tỳ-kheo tụ họp tại giảng đường vào lúc ban đêm chăng?”

Tôn giả A-nan đáp:

“Thật vậy, bạch Thế Tôn.”

Đức Thế Tôn hỏi:

“Này A-nan, ông nói bài kệ Bạt-địa-la-đế kệ và ý nghĩa của nó cho các Tỳ-kheo nghe như thế nào?”

Tôn giả A-nan liền nói rằng:

Cẩn thận, đừng nghĩ quá khứ;

Tương lai cũng chớ mong cầu.

Quá khứ đã qua, đã mất,

Tương lai chưa đến, còn xa.

Hiện tại những gì đang có

Thì nên quán sát suy tư.

Niệm niệm mong manh không chắc,

Người khôn biết vậy nên tu.

Nếu có làm theo hạnh Thánh,

Ai hay nỗi chết ưu sầu.

Nhất định tránh xa sự chết;

Hiểm nguy, khổ lớn dứt trừ.

Như vậy thực hành tinh tấn,

Ngày đêm không chút biếng lười.

Vì vậy phải thường tụng đọc

Bạt-địa-la-đế kệ này.

Đức Thế Tôn lại hỏi A-nan rằng:

“Này A-nan, thế nào là Tỳ-kheo truy niệm quá khứ?”

Tôn giả A-nan đáp:

“Thế Tôn, Tỳ-kheo hoan lạc sắc quá khứ, ham muốn, đắm trước, an trú. Hoan lạc thọ, tưởng, hành, thức quá khứ, ham muốn, đắm trước, an trú. Như vậy, đó là Tỳ-kheo truy niệm quá khứ.

Đức Thế Tôn lại hỏi:

“A-nan, thế nào là Tỳ-kheo không truy niệm quá khứ?”

Tôn giả A-nan đáp:

“Thế Tôn, Tỳ-kheo không hoan lạc sắc quá khứ, không ham muốn, không đắm trước, không an trú. Không hoan lạc thọ, tưởng, hành, thức quá khứ, ham muốn, đắm trước, an trú. Như vậy gọi là Tỳ-kheo không truy niệm quá khứ.”

Đức Thế Tôn lại hỏi:

“A-nan, thế nào là Tỳ-kheo mong cầu tương lai?”

Tôn giả A-nan đáp:

“Thế Tôn, Tỳ-kheo hoan lạc sắc ở tương lai, ham muốn, đắm trước, an trú. Hoan lạc thọ, tưởng, hành, thức tương lai, ham muốn, đắm trước, an trú. Như vậy gọi là Tỳ-kheo mong cầu tương lai.”

Đức Thế Tôn lại hỏi:

“A-nan, thế nào là Tỳ-kheo không mong cầu tương lai?”

Tôn giả A-nan đáp:

“Thế Tôn, Tỳ-kheo không hoan lạc sắc ở tương lai, không ham muốn, không đắm trước, không an trú. Không hoan lạc thọ, tưởng, hành, thức tương lai, sẽ không ham muốn, không đắm trước, không an trú. Như vậy gọi là Tỳ-kheo không mong cầu tương lai.”

Đức Thế Tôn lại hỏi:

“A-nan, thế nào là Tỳ-kheo chấp thủ pháp hiện tại?”

Tôn giả A-nan đáp:

“Thế Tôn, Tỳ-kheo hoan lạc sắc ở hiện tại, ham muốn, đắm trước, an trú. Hoan lạc thọ, tưởng, hành, thức ở hiện tại, ham muốn, đắm trước, an trú. Như vậy gọi là Tỳ-kheo chấp thọ pháp hiện tại.”

Đức Thế Tôn lại hỏi:

“A-nan, thế nào là Tỳ-kheo không chấp thọ pháp hiện tại?”

Tôn giả A-nan đáp:

“Thế Tôn, Tỳ-kheo không hoan lạc sắc ở hiện tại, không ham muốn, không đắm trước, không an trú. Không hoan lạc thọ, tưởng, hành, thức ở hiện tại, không ham muốn, không đắm trước, không an trú. Như vậy gọi là Tỳ-kheo không chấp thọ pháp hiện tại.”

Bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng:

“Lành thay! Lành thay! Đệ tử của Ta là người có mắt, có trí, có nghĩa, có pháp. Vì sao vậy? Vì là đệ tử, ngay trước mặt Tôn sư, mà diễn rộng ý nghĩa của văn cú như vậy. Đúng như những gì Tỳ-kheo A-nan đã nói, các ngươi hãy nên như vậy mà thọ trì. Vì sao vậy? Lời nói ấy và quán nghĩa đó phải như vậy.”

Phật thuyết như vậy, Tôn giả A-nan và các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.

Nội dung bài kinh

T 0699c29

我聞如是:

一時,佛遊舍衛國,在勝林給孤

T 0700a01

獨園。

爾時,尊者阿難為諸比丘夜集講堂,

T 0700a02

說跋地羅帝偈及其義也。

爾時,有一比丘

T 0700a03

過夜平旦,往詣佛所,稽首作禮,却坐一面,白

T 0700a04

曰:「世尊!彼尊者阿難為諸比丘夜集講堂,

T 0700a05

說跋地羅帝偈及其義也。」

於是,世尊告一

T 0700a06

比丘:「汝往至阿難比丘所,作如是語:『阿難!

T 0700a07

世尊呼汝。』」

彼一比丘受世尊教,即從座起,

T 0700a08

稽首佛足,繞三匝而去,往至尊者阿難所

T 0700a09

而語曰:「世尊呼尊者阿難!」

尊者阿難即往

T 0700a10

佛所,稽首作禮,却住一面,世尊問曰:「阿難!

T 0700a11

汝實為諸比丘夜集講堂,說跋地羅帝偈

T 0700a12

及其義耶?」

尊者阿難答曰:「唯然。」

世尊問曰:

T 0700a13

「阿難!汝云何為諸比丘說跋地羅帝偈及

T 0700a14

其義耶?」

尊者阿難即便說曰:

T 0700a15

「慎莫念過去,  亦勿願未來,

T 0700a16

過去事已滅,  未來復未至。

T 0700a17

現在所有法,  彼亦當為思,

T 0700a18

念無有堅強,  慧者覺如是。

T 0700a19

為作聖人行,  孰知愁於死,

T 0700a20

我要不會彼,  大苦災患終。

T 0700a21

如是行精進,  晝夜無懈怠,

T 0700a22

是故常當說,  跋地羅帝偈。」

T 0700a23

世尊即復問曰:「阿難!云何比丘念過去耶?」

T 0700a24

者阿難答曰:「世尊!若有比丘樂過去色,欲、

T 0700a25

著、住,樂過去覺、想、行、識,欲、著、住,如是比丘

T 0700a26

念過去也。」

世尊即復問曰:「阿難!云何比丘不

T 0700a27

念過去?」

尊者阿難答曰:「世尊!若比丘不樂

T 0700a28

過去色,不欲、不著、不住,不樂過去覺、想、行、

T 0700a29

識,不欲、不著、不住,如是比丘不念過去。」

T 0700b01

世尊即復問曰:「阿難!云何比丘願未來耶?」

T 0700b02

尊者阿難答曰:「世尊!若比丘樂未來色,欲、

T 0700b03

著、住,樂未來覺、想、行、識,欲、著、住,如是比丘

T 0700b04

願未來也。」

世尊即復問曰:「阿難!云何比丘

T 0700b05

不願未來?」

尊者阿難答曰:「世尊!若比丘不

T 0700b06

樂未來色,不欲、不著、不住,不樂未來覺、

T 0700b07

想、行、識,不欲、不著、不住,如是比丘不願

T 0700b08

未來。」

世尊即復問曰:「阿難!云何比丘受現

T 0700b09

在法?」

尊者阿難答曰:「世尊!若比丘樂現在

T 0700b10

色,欲、著、住,樂現在覺、想、行、識,欲、著、住,如是

T 0700b11

比丘受現在法。」

世尊即復問曰:「阿難!云何

T 0700b12

比丘不受現在法?」

尊者阿難答曰:「世尊!若

T 0700b13

比丘不樂現在色,不欲、不著、不住,不樂

T 0700b14

現在覺、想、行、識,不欲、不著、不住,如是比丘

T 0700b15

不受現在法。世尊!我以如是為諸比丘

T 0700b16

夜集講堂,說

地羅帝偈及其義也。」

於是,

T 0700b17

世尊告諸比丘:「善哉!善哉!我弟子

有眼、有

T 0700b18

智、有義、有法。所以者何?謂弟子在師面前

T 0700b19

如是句、如是文廣說此義,實如阿難比丘

T 0700b20

所說,汝等應當如是受持。所以者何?此說

T 0700b21

觀義應如是也。」

佛說如是。尊者阿難及諸

T 0700b22

比丘,聞佛所說,歡喜奉行。

T 0700b23

阿難說經第六竟

(七百七十二字)

T 0700b24

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc