Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy.
Một thời Đức Phật trú tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp cô độc.
Bấy giờ, Ngũ Chi Vật chủ vào buổi sáng sớm rời khỏi nước Xá-vệ, đi đến chỗ Phật để cúng dường lễ bái. Ngũ Chi Vật chủ suy nghĩ: “Dù có đến chỗ Đức Phật thì Đức Thế Tôn và các Tỳ-kheo vẫn còn đang thiền tịnh. Vậy ta hãy đi đến khu vườn của Dị học Nhất Sa-la Mạt-lị.”
Rồi thì Ngũ Chi Vật chủ bèn ghé lại chỗ du hí hoan lạc gần hàng cây Cân-đầu-a-lê, đi đến khu vườn Dị học Nhất sa-la Mạt-lị.
Bấy giờ, trong khu vườn Dị học nhất sa-la mạt-lị có một Dị học tên là Sa-môn Văn-kì Tử, là đại tông chủ ở trong chúng đó, là tôn sư của nhiều người, được nhiều người kính trọng, thống lãnh một đại chúng gần năm trăm Dị học sư. Ông đang ở giữa đám đông ồn ào, lớn tiếng, âm thanh huyên náo, luận bàn đủ mọi đề tài súc sanh, như: đề tài vua chúa, đề tài trộm cướp, đề tài đấu tranh, đề tài ăn uống, đề tài áo chăn, đề tài phụ nữ, đề tài đàn bà, đề tài con gái, đề tài dâm nữ, đề tài thế gian, đề tài tà đạo, đề tài trong biển; đại loại như thế, chúng tụ tập luận bàn đủ mọi đề tài súc sanh.
Dị học Sa-môn Văn-kì Tử trông thấy Ngũ Chi Vật chủ từ xa đang đi đến, liền ra lệnh bảo chúng của mình im lặng, rằng:
“Các người hãy im lặng, đừng nói nữa. Hãy tự thu liễm. Có đệ tử của Sa-môn Cù-đàm là Ngũ Chi Vật chủ sắp đến đây. Trong số những đệ tử tại gia của Sa-môn Cù-đàm ở nước Xá-vệ này không ai hơn được Ngũ Chi Vật chủ. Vì sao vậy? Vì ông ấy ưa thích sự im lặng, ca ngợi sự im lặng. Nếu ông ấy thấy hội chúng đây im lặng, có thể sẽ đến thăm.”
Bấy giờ, Dị học Sa-môn Văn-kì Tử bảo hội chúng im lặng rồi, tự mình cũng im lặng.
Khi ấy, Ngũ Chi Vật chủ đi đến chỗ Dị học Sa-môn Văn-kì Tử, cùng nhau chào hỏi, rồi ngồi xuống một bên. Dị học Sa-môn Văn-kì Tử nói:
“Này Vật chủ, nếu có bốn sự, ta tuyên bố rằng người ấy thành tựu thiện, đệ nhất thiện, là bậc Vô thượng sĩ, chứng đắc đệ nhất nghĩa, là Sa-môn chất trực. Những gì là bốn? Là thân không tạo nghiệp ác, miệng không nói ác, không sống bằng tà mạng và không suy niệm niệm ác. Này Vật chủ, nếu có bốn sự này, ta tuyên bố rằng người ấy thành tựu thiện, đệ nhất thiện, bậc Vô thượng sĩ, chứng đắc đệ nhất nghĩa, là Sa-môn chất trực.”
Ngũ Chi Vật chủ nghe Dị học Sa-môn Văn-kì Tử nói, không cho là phải, không cho là trái, từ chỗ ngồi đứng dậy, bước đi với ý niệm: “Với lời như vậy, ta phải đích thân đi đến Thế Tôn thưa hỏi nghĩa này.” Rồi ông đi đến chỗ Phật, cúi đầu đảnh lễ, ngồi xuống một bên, đem những điều đã bàn luận với Dị học Sa-môn Văn-kì Tử thuật lại hết với Đức Phật.
Đức Thế Tôn nghe xong, nói rằng:
“Này Vật chủ, theo lời Dị học Sa-môn Văn-kì Tử nói, nếu quả thật như vậy thì trẻ sơ sanh tay chân mềm yếu, nằm ngửa mà ngủ, cũng sẽ thành tựu thiện, đệ nhất thiện, là bậc Vô thượng sĩ, chứng đắc đệ nhất nghĩa, là Sa-môn chất trực. Này Vật chủ, trẻ sơ sanh còn không có tưởng về thân, huống nữa là tạo nghiệp ác của thân. Nó chỉ có thể cử động thân. Này Vật chủ, trẻ sơ sanh còn không có tưởng về miệng, huống nữa là nói ác. Nó chỉ biết khóc. Này Vật chủ, trẻ sơ sanh còn không có tưởng về niệm, huống nữa là niệm ác, duy chỉ biết bập bẹ. Này Vật chủ, trẻ sơ sanh còn không có tưởng về mạng, huống nữa là sống tà mạng, duy chỉ suy niệm đến sữa mẹ. Này Vật chủ, theo lời Dị học Sa-môn Văn-kì Tử nói, như vậy thì trẻ sơ sanh cũng thành tựu thiện, đệ nhất thiện, là bậc Vô thượng sĩ, chứng đắc đệ nhất nghĩa, là Sa-môn chất trực.
“Này Vật chủ, nếu người nào có bốn sự, Ta tuyên bố rằng người ấy thành tựu thiện, đệ nhất thiện, nhưng không phải là bậc Vô thượng sĩ, không thể chứng đắc đệ nhất nghĩa, cũng không phải là Sa-môn chất trực.
“Những gì là bốn? Là thân không tạo nghiệp ác, miệng không nói ác, không sống tà mạng và không suy niệm niệm ác. Này Vật chủ, nếu người nào có bốn sự, Ta tuyên bố rằng người ấy thành tựu thiện, đệ nhất thiện, nhưng không phải là bậc Vô thượng sĩ, không thể chứng đắc đệ nhất nghĩa, cũng không phải là Sa-môn chất trực.
“Này Vật chủ, thân nghiệp, khẩu nghiệp, Ta tuyên bố đó là giới.
“Này Vật chủ, niệm, Ta tuyên bố đó là tâm sở hữu đi theo với tâm.
“Này Vật chủ, Ta nói nên biết giới bất thiện. Nên biết giới bất thiện phát sanh từ đâu? Nên biết, giới bất thiện bị diệt trừ không còn dư tàn ở chỗ nào, bị bại hoại không còn dư tàn ở chỗ nào? Nên biết, đệ tử Hiền Thánh làm thế nào để diệt trừ giới bất thiện?
“Này Vật chủ, Ta nói nên biết giới thiện. Nên biết giới thiện phát sanh từ đâu? Nên biết, giới thiện bị diệt không còn dư tàn ở chỗ nào, bị bại hoại không còn dư tàn ở chỗ nào? Nên biết, đệ tử Hiền thánh làm thế nào để diệt trừ giới thiện?
“Này Vật chủ, ta nói nên biết niệm bất thiện. Nên biết niệm bất thiện phát sanh từ đâu? Nên biết, niệm bất thiện bị diệt trừ không còn dư tàn ở chỗ nào, bị bại hoại không còn dư tàn ở chỗ nào? Nên biết, đệ tử Hiền thánh làm thế nào để diệt trừ niệm bất thiện?
“Này Vật chủ, ta nói nên biết niệm thiện. Nên biết niệm thiện phát sanh từ đâu? Nên biết, niệm thiện bị diệt trừ không còn dư tàn ở chỗ nào, bị bại hoại không còn dư tàn ở chỗ nào? Nên biết, Hiền Thánh làm thế nào để diệt trừ niệm thiện?
“Này Vật chủ, thế nào gọi là giới bất thiện?
“Thân hành bất thiện, miệng, ý hành bất thiện. Đó gọi là giới bất thiện.
“Này Vật chủ, giới bất thiện này phát sanh từ đâu? Ta nói chỗ phát sanh của chúng, nên biết là phát sanh từ tâm. Tâm là thế nào? Nếu tâm có dục, có nhuế, có si, nên biết giới bất thiện phát sanh từ tâm này.
“Này Vật chủ, giới bất thiện bị diệt trừ, không còn dư tàn ở chỗ nào, bị bại hoại không còn dư tàn ở chỗ nào? Đa văn Thánh đệ tử xả bỏ nghiệp bất thiện về thân, tu tập nghiệp thiện về thân; xả bỏ nghiệp bất thiện về miệng, ý, tu tập nghiệp thiện về miệng, ý. Đây là giới bất thiện bị diệt trừ không còn dư tàn, bị bại hoại không còn dư tàn.
“Này Vật chủ, đệ tử Hiền Thánh làm thế nào diệt trừ giới bất thiện? Đa văn Thánh đệ tử quán nội thân như thân, cho đến quán thọ, tâm, pháp như pháp. Như vậy là Hiền Thánh đệ tử đã diệt trừ giới bất thiện.
“Này Vật chủ, thế nào gọi là giới thiện? Thân hành thiện, miệng, ý hành thiện. Đó gọi là giới thiện.
“Này Vật chủ, giới thiện này phát sanh từ đâu? Ta nói chỗ phát sanh của chúng, nên biết là phát sanh từ tâm. Tâm là thế nào? Nếu tâm không có dục, không có nhuế, không có si, nên biết giới thiện phát sanh từ tâm này.
“Này Vật chủ, giới thiện bị diệt trừ không còn dư tàn ở chỗ nào, bị bại hoại không còn dư tàn ở chỗ nào. Đa văn Thánh đệ tử hành trì giới mà không dính trước nơi giới, đây là giới thiện bị diệt trừ không còn dư tàn, bị bại hoại không còn dư tàn.
“Này Vật chủ, Hiền Thánh đệ tử làm thế nào để diệt trừ giới thiện? Đa văn Thánh đệ tử quán nội thân như thân, cho đến quán thọ, tâm, pháp như pháp. Như vậy là Hiền Thánh đệ tử đã diệt trừ giới thiện.
“Này Vật chủ, thế nào gọi là suy niệm bất thiện? Suy niệm về niệm dục, niệm nhuế, niệm hại. Đó gọi là suy niệm bất thiện.
“Này Vật chủ, suy niệm bất thiện này phát sanh từ đâu? Ta nói chỗ phát sanh của chúng, nên biết là phát sanh từ tưởng. Thế nào là tưởng? Ta nói hành trạng của tưởng có nhiều loại, đa thù, vô lượng sai biệt, hoặc dục tưởng, nhuế tưởng, hại tưởng.
“Này Vật chủ, chúng sanh do tưởng dục giới mà sanh suy niệm bất thiện tương ưng với dục giới. Nếu có tưởng thì vì nhân nơi tưởng đó cho nên sanh suy niệm bất thiện tương ưng với dục giới.
“Này Vật chủ, chúng sanh do tưởng nhuế giới, hại giới cho nên sanh suy niệm bất thiện tương ưng với nhuế và hại giới. Nếu có tưởng thì vì nhân nơi tưởng đó cho nên sanh suy niệm bất thiện tương ưng với nhuế, hại giới. Đó là suy niệm bất thiện phát sanh từ tưởng này.
“Này Vật chủ, suy niệm bất thiện bị diệt trừ không còn dư tàn ở chỗ nào, bị bại hoại không còn dư tàn ở chỗ nào? Đa văn Thánh đệ tử ly dục, ly pháp ác bất thiện, có tầm có tứ, có hỷ lạc do ly dục sanh, chứng đắc Sơ thiền, thành tựu và an trụ, đây là suy niệm bất thiện bị diệt trừ không còn dư tàn, bị bại hoại không còn dư tàn.
“Này Vật chủ, Hiền Thánh đệ tử làm thế nào để diệt trừ suy niệm bất thiện? Đa văn Thánh đệ tử quán nội thân như thân, cho đến quán thọ, tâm, pháp như pháp; như vậy là Hiền Thánh đệ tử đã diệt trừ suy niệm bất thiện.
“Này Vật chủ, thế nào gọi là suy niệm thiện? Suy niệm về niệm vô dục, suy niệm vô nhuế, suy niệm vô hại. Đó gọi là niệm thiện.
“Này Vật chủ, suy niệm này phát sanh từ đâu? Ta nói chỗ phát sanh của chúng, nên biết là phát sanh từ tưởng. Thế nào là tưởng? Ta nói hành trạng của tưởng có nhiều loại, đa thù, vô lượng sai biệt, hoặc vô dục tưởng, vô nhuế tưởng, vô hại tưởng.
“Này Vật chủ, chúng sanh do tưởng trong vô dục giới cho nên sanh suy niệm thiện tương ưng với vô dục giới. Nếu có tưởng thì vì nhân nơi tưởng đó cho nên sanh suy niệm thiện, tương ưng với vô dục giới.
“Này Vật chủ, chúng sanh do tưởng trong vô nhuế, vô hại giới cho nên sanh suy niệm thiện tương ưng với vô nhuế, vô hại giới. Nếu có tưởng thì vì nhân nơi tưởng đó cho nên sanh suy niệm thiện tương ưng với vô nhuế, vô hại giới. Đó là suy niệm thiện phát sanh từ tưởng này.
“Này Vật chủ, suy niệm thiện bị diệt trừ không còn dư tàn ở chỗ nào, bị bại hoại không còn dư tàn ở chỗ nào? Đa văn Thánh đệ tử diệt lạc, diệt khổ, diệt ưu hỷ vốn đã có, không khổ, không lạc, xả, niệm thanh tịnh, chứng đắc Tứ thiền, thành tựu và an trụ, đây là suy niệm thiện bị diệt trừ không còn dư tàn, bị bại hoại không còn dư tàn.
“Này Vật chủ, Hiền Thánh đệ tử làm thế nào để diệt trừ suy niệm thiện? Đa văn Thánh đệ tử quán nội thân như thân, cho đến quán thọ, tâm, pháp như pháp, như vậy là Hiền Thánh đệ tử đã diệt trừ suy niệm thiện.
“Này Vật chủ, Đa văn Thánh đệ tử do tuệ quán sát biết như thật giới bất thiện, biết như thật giới bất thiện phát sanh từ đâu, biết như thật giới bất thiện này đã bị diệt trừ không còn dư tàn, bị bại hoại không còn dư tàn. Do tuệ mà quán sát biết như thật như vậy là Hiền Thánh đệ tử đã diệt trừ giới bất thiện.
“Do tuệ mà quán sát biết như thật giới thiện, biết như thật giới thiện phát sanh từ đâu, biết như thật giới thiện này đã bị diệt trừ không còn dư tàn, bị bại hoại không còn dư tàn. Do tuệ mà quán sát biết như thật như vậy là Hiền Thánh đệ tử đã diệt trừ giới thiện.
“Do tuệ mà quán sát biết như thật suy niệm bất thiện, biết như thật niệm bất thiện phát sanh từ đâu, biết như thật niệm bất thiện này đã bị diệt trừ không còn dư tàn, bị bại hoại không còn dư tàn. Do tuệ mà quán sát biết như thật. Hiền Thánh đệ tử hành như vậy mà diệt trừ suy niệm bất thiện, biết như thật.
“Do tuệ mà quán sát biết như thật suy niệm thiện, biết như thật niệm thiện phát sanh từ đâu, biết như thật niệm thiện này đã bị diệt trừ không còn dư tàn, bị bại hoại không còn dư tàn. Do tuệ mà quán sát biết như thật. Hiền Thánh đệ tử hành như vậy mà diệt trừ suy niệm thiện, biết như thật.
“Vì sao vậy? Vì nhân chánh kiến nên sanh chánh tư duy, nhân chánh tư duy nên sanh chánh ngữ, nhân chánh ngữ nên sanh chánh nghiệp, nhân chánh nghiệp nên sanh chánh mạng, nhân chánh mạng nên sanh chánh tinh tấn, nhân chánh tinh tấn nên sanh chánh niệm, nhân chánh niệm nên sanh chánh định. Hiền Thánh đệ tử đã định tâm như vậy rồi, liền giải thoát tất cả dâm, nộ, si.
“Này Vật chủ, Hiền Thánh đệ tử đã chánh tâm giải thoát như vậy rồi, liền biết như thật rằng ‘Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững, điều cần làm đã làm xong, không còn tái sanh nữa.’ Đó gọi là học kiến đạo thành tựu tám chi, và A-la-hán lậu tận đã thành tựu mười chi.
“Này Vật chủ, thế nào gọi là học kiến đạo thành tựu tám chi? Đó là học chánh kiến cho đến chánh định. Như vậy gọi là học kiến đạo thành tựu tám chi.
“Thế nào gọi là A-la-hán lậu tận thành tựu mười chi? Đó là vô học chánh kiến cho đến vô học chánh trí. Như vậy gọi là A-la-hán lậu tận thành tựu mười chi.
“Này Vật chủ, nếu người nào có mười chi, Ta chủ trương rằng người ấy thành tựu thiện, đệ nhất thiện, là bậc Vô thượng sĩ, chứng đắc đệ nhất nghĩa, là Sa-môn chất trực.”
Phật thuyết như vậy. Ngũ Chi Vật chủ và các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
T 0720b01
我聞如是:
一時,佛遊舍衛國,在勝林給孤
T 0720b02
獨園。
爾時,五支物主平
旦
出舍衛國,往詣
T 0720b03
佛所,欲見世尊供養禮事,五支物主便作
T 0720b04
是念:「且置往見佛世尊,或能宴坐及諸尊比
T 0720b05
丘,我今寧可詣一娑邏末利異學園。」於是,
T 0720b06
五支物主便至比道遊戲歡樂,近巾頭阿
T 0720b07
梨,往詣一娑邏末利異學園。
彼時,娑邏末
T 0720b08
利異學園中,有一異學沙門文祁子,在於
T 0720b09
彼中為大宗主,眾人之師,眾所敬重,統領
T 0720b10
大眾五百異學師。彼在擾亂眾發高大音
T 0720b11
聲,其聲喧閙,說若干種畜生之論,謂論王、
T 0720b12
論賊、論鬪諍、論飲食、論衣被、論婦人、論
T 0720b13
童女、論婬女、論世間、論邪道、論海中,如
T 0720b14
是比聚集,論若干種畜生之論。異學沙門文
T 0720b15
祁子遙見五支物主來,便自勅己眾,令默
T 0720b16
然住:「汝等默然,莫復語言,宜自收斂,此沙
T 0720b17
門瞿曇弟子五支物主來。若有沙門瞿曇在
T 0720b18
家弟子居舍衛國者,無過於五支物主。所
T 0720b19
以者何?彼愛樂默然,稱說默然,若彼見此
T 0720b20
眾默然者,或能來前。」彼時,異學沙門文祁子
T 0720b21
止己眾已,自默然住。
於是,五支物主往詣
T 0720b22
異學沙門文祁子所,共相問訊,却坐一面,異
T 0720b23
學沙門文祁子語曰:「物主!若有四事,我施
T 0720b24
設彼成就善、第一善、無上士,得第一義、質直沙
T 0720b25
門。云何為四?身不作惡業、口不惡言,不
T 0720b26
行邪命、不念惡念。物主!若有此四事者,
T 0720b27
我施設彼成就善、第一善、無上士,得第一義、
T 0720b28
質直沙門。」
五支物主聞異學沙門文祁子所
T 0720b29
說,不是不非,從坐起去。「如此所說,我自詣
T 0720c01
佛,當問此義。」便往詣佛,稽首作禮,却坐一
T 0720c02
面,與異學沙門文祁子所共論者,盡向佛
T 0720c03
說。
世尊聞已,告曰:「物主!如異學沙門文祁子
T 0720c04
所說,若當爾者,嬰孩童子支節柔軟,仰向臥
T 0720c05
眠,亦當成就善、第一善、無上士,得第一義,質
T 0720c06
直沙門。物主!嬰孩童子尚無身想,況復作
T 0720c07
身惡業耶?唯能動身。物主!嬰孩童子,尚無
T 0720c08
口想,況復惡言耶?唯能得啼。物主!嬰孩童
T 0720c09
子,尚無命想,況復行邪命耶?唯有呻吟。物
T 0720c10
主!嬰孩童子,尚無念想,況復惡念耶?唯念
T 0720c11
母乳。物主!若如異學沙門文祁子說者,如
T 0720c12
是嬰孩童子成就善、第一善、無上士,得第一義、
T 0720c13
質直沙門。
「物主!若有四事,我施設彼成就
T 0720c14
善、第一善,然非無上士,不得第一義,亦非質
T 0720c15
直沙門。云何為四?身不作惡業,口不惡言,
T 0720c16
不行邪命,不念惡念。物主!若有此四事,
T 0720c17
我施設彼成就善、第一善,然非無上士,不
T 0720c18
得第一義,亦非質直沙門。物主!身業、口業
T 0720c19
者,我施設是戒;物主!念者,我施設是心所有
T 0720c20
與心相隨。物主!我說當知不善戒,當知不
T 0720c21
善戒從何而生?當知不善戒何處滅無餘?何
T 0720c22
處敗壞無餘?當知賢聖弟子云何行滅不善
T 0720c23
戒耶?物主!我說當知善戒,當知善戒從
T 0720c24
何而生?當知善戒何處滅無餘?何處敗壞無
T 0720c25
餘?當知賢聖弟子云何行滅善戒耶?物主!
T 0720c26
我說當知不善念,當知不善念從何而生,
T 0720c27
當知不善念何處滅無餘?何處敗壞無餘?當
T 0720c28
知賢聖弟子云何行滅不善念耶?物主!我說
T 0720c29
當知善念,當知善念從何而生?當知善念
T 0721a01
何處滅無餘?何處敗壞無餘?當知賢聖弟子
T 0721a02
云何行滅善念耶?
「物主!云何不善戒耶?不善
T 0721a03
身行,不善口、意行,是謂不善戒。物主!此不
T 0721a04
善戒從何而生?我說彼所從生,當知從心
T 0721a05
生。云何為心?若心有欲、有恚、有癡,當知不
T 0721a06
善戒從是心生。物主!不善戒何處滅無餘?
T 0721a07
何處敗壞無餘?多聞聖弟子捨身不善業,
T 0721a08
修身善業,捨口、意不善業,修口、意善業,此
T 0721a09
不善戒滅無餘,敗壞無餘。物主!賢聖弟子云
T 0721a10
何行滅不善戒?若多聞聖弟子觀內身如身,
T 0721a11
至觀覺、心、法如法,賢聖弟子如是行者,滅
T 0721a12
不善戒也。
「物主!云何善戒耶?善身業,善口、意
T 0721a13
業,是謂善戒。物主!此善戒從何而生?我說
T 0721a14
彼所從生,當知從心生。云何為心?若心無
T 0721a15
欲、無恚、無癡,當知善戒從是心生。物
T 0721a16
主!善戒何處滅無餘?何處敗壞無餘?若多聞
T 0721a17
聖弟子行戒不著戒,此善戒滅無餘,敗壞
T 0721a18
無餘。物主!賢聖弟子云何行滅善戒?若多聞
T 0721a19
聖弟子觀內身如身,至觀覺、心、法如法,賢
T 0721a20
聖弟子如是行者,滅善戒也。
「物主!云何不
T 0721a21
善念耶?欲念、恚念、害念,是謂不善念。物主!
T 0721a22
不善念從何而生?我說彼所從生,當知從
T 0721a23
想生。云何為想?我說想多種、無量種、若干
T 0721a24
種行,或欲想,或恚想,或害想。物主!眾生因
T 0721a25
欲界想故,生不善念,欲界相應。若有想者,
T 0721a26
因彼想故,生不善念,欲界相應。物主!眾生
T 0721a27
因恚、害界想故,生不善念,恚、害界相應。若
T 0721a28
有想者,因彼想故,生不善念,恚、害界相應,
T 0721a29
此不善念從是想生。物主!不善念何處滅無
T 0721b01
餘?何處敗壞無餘?若多聞聖弟子離欲、離
T 0721b02
惡不善之法,有覺、有觀,離生喜、樂,得初禪成
T 0721b03
就遊。此不善念滅無餘,敗壞無餘。物主!賢聖
T 0721b04
弟子云何行滅不善念?若多聞聖弟子觀內
T 0721b05
身如身,至觀覺、心、法如法,賢聖弟子如是
T 0721b06
行者,滅不善念也。
「物主!云何善念耶?無欲
T 0721b07
念、無恚念、無害念,是謂善念。物主!善念從
T 0721b08
何而生?我說彼所從生,當知從想生。云何
T 0721b09
為想?我說想多種、無量種、若干種行,或無欲
T 0721b10
想,或無恚想,或無害想。物主!眾生因無欲界
T 0721b11
想故,生善念,無欲界相應。若有想者,因彼
T 0721b12
想故,生善念,無欲界相應。物主!眾生因無
T 0721b13
恚、無害界故,生善念無恚、無害界相應。若
T 0721b14
有想者,因彼想故生善念,無
恚
、無害界相
T 0721b15
應,此善念從是想生。物主!善念何處滅無
T 0721b16
餘?何處敗壞無餘?若多聞聖弟子樂滅、苦滅,
T 0721b17
喜、憂本已滅,不苦不樂、捨、念、清淨,得第四禪
T 0721b18
成就遊。此善念滅無餘,敗壞無餘。物主!賢聖
T 0721b19
弟子云何行滅善念?若多聞聖弟子觀內身
T 0721b20
如身,至觀覺、心、法如法,賢聖弟子如是行
T 0721b21
者,滅善念也。
「物主!若多聞聖弟子以慧觀
T 0721b22
不善戒知如真,從生不善戒知如真,此不
T 0721b23
善戒滅無餘,敗壞無餘,知如真,以慧觀。賢
T 0721b24
聖弟子如是行者,滅不善戒知如真。以慧
T 0721b25
觀善戒知如真,從生善戒知如真,此善戒
T 0721b26
滅無餘,敗壞無餘,知如真,以慧觀。賢聖弟
T 0721b27
子如是行者,滅善戒知如真。以慧觀不善
T 0721b28
念知如真,從生不善念知如真,此不善念
T 0721b29
滅無餘,敗壞無餘,知如真,以慧觀。賢聖弟
T 0721c01
子如是行者,滅不善念知如真。以慧觀善
T 0721c02
念知如真,從生善念知如真,此善念滅無
T 0721c03
餘,敗壞無餘,知如真,以慧觀。賢聖弟子如
T 0721c04
是行者,滅善念知如真。所以者何?因正見
T 0721c05
故生正志,因正志故生正語,因正語故
T 0721c06
生正業,因正業故生正命,因正命故生
T 0721c07
正方便,因正方便故生正念,因正念故生
T 0721c08
正定。賢聖弟子心如是定已,便解脫一切婬、
T 0721c09
怒、癡。
「物主!賢聖弟子如是正心解脫已,便
T 0721c10
知一切生已盡,梵行已立,所作已辦,不更受
T 0721c11
有,知如真。是謂學見跡成就八支,漏盡
T 0721c12
阿羅訶成就十支。物主!云何學見跡成
T 0721c13
就八支?謂學正見至學正定,是謂學見
T 0721c14
跡成就八支。物主!云何漏盡阿羅訶成
T 0721c15
就十支?謂無學正見至無學正智,是謂漏
T 0721c16
盡阿羅訶成就十支。物主!若有十支,我
T 0721c17
施設彼成就善、第一善、無上士,得第一義、
T 0721c18
質直沙門。」
佛說如是。彼五支物主及諸比
T 0721c19
丘,聞佛所說,歡喜奉行。
T 0721c20
五支物主經第八竟
(二千一百七十八字)
T 0721c21