Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật trú Câu-lâu-sấu, tại đô ấp Kiếm-ma-sắt-đàm, một đô ấp của Câu-lâu.
Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng:
“Duyên nơi ý của mình mà không biết như thật về tâm trí của người khác thì không thể biết được sự Giác ngộ Chánh đẳng của Thế Tôn. Vậy làm thế nào để tìm hiểu Như Lai?”
Khi ấy các Tỳ-kheo bạch Thế Tôn rằng:
“Bạch Thế Tôn, Thế Tôn là gốc của pháp, Thế Tôn là chủ của pháp, pháp do nơi Thế Tôn mà có. Ngưỡng mong Ngài thuyết cho, chúng con nghe được rồi sẽ thấu rõ nghĩa lý.”
Phật liền bảo rằng:
“Này các Tỳ-kheo, hãy lắng nghe rõ và khéo suy nghĩ! Ta sẽ phân biệt đầy đủ cho các ông nghe.”
Bấy giờ các Tỳ-kheo vâng lời mà lắng nghe.
Thế Tôn bảo rằng:
“Duyên nơi ý của mình mà không biết như thật về tâm trí của người khác, phải do hai sự kiện để tìm hiểu Như Lai, một là sắc được biết bởi mắt và hai là tiếng được nghe bởi tai.
“Pháp ô nhiễm được biết bởi mắt và tai, có hay không có nơi Tôn giả ấy? Sau khi tìm hiểu, biết rằng pháp ô nhiễm được biết bởi mắt và tai không có nơi Tôn giả ấy. Nếu ở đây không có, lại phải tìm hiểu nữa.
“Pháp hỗn tạp được biết bởi mắt và tai, có hay không có nơi Tôn giả ấy? Sau khi tìm hiểu, biết rằng những pháp hỗn tạp được biết bởi mắt và tai không có nơi Tôn giả ấy. Nếu ở đây không có, phải tìm hiểu thêm nữa.
“Pháp bạch tịnh được biết bởi mắt và tai, có hay không có nơi Tôn giả ấy? Sau khi tìm hiểu, biết rằng pháp bạch tịnh được biết bởi mắt và tai có nói Tôn giả ấy. Nếu ở đây có, lại phải tìm nữa.
“Tôn giả ấy đã thực hành pháp ấy lâu dài hay chỉ thực hành tạm thời? Nếu khi tìm hiểu, biết rằng Tôn giả ấy thực hành pháp ấy lâu dài chứ không phải tạm thời. Nếu là thường thực hành, lại phải tìm hiểu thêm nữa.
“Tôn giả ấy nhập vào thiền này vì danh dự, vì lợi nghĩa, hay không vì danh dự và lợi nghĩa? Nếu khi tìm hiểu, biết rằng Tôn giả ấy nhập vào thiền này không phải vì tai hoạn.
“Nếu có người nói như vầy, ‘Tôn giả ấy hành an lạc không phải vì sợ hãi; ly dục, không hành dục, vì dục đã diệt tận ’, thì nên hỏi người ấy rằng, ‘Này Hiền giả, với hành vi nào, với năng lực nào, với trí tuệ nào để Hiền giả có thể tự mình nhận xét chân chánh rằng, Tôn giả ấy hành an lạc không phải vì sợ hãi; ly dục, không hành dục, vì dục đã diệt tận?’ Nếu người ấy trả lời như vầy, ‘Tôi không biết tâm trí của vị ấy, cũng không phải do sự kiện nào khác mà biết. Nhưng vị Tôn giả ấy, hoặc khi sống một mình, hoặc khi ở giữa đại chúng, hoặc ở giữa chỗ tập họp, nơi đó hoặc có Thiện thệ hay những người thọ hóa bởi Thiện thệ, hoặc là bậc Tông chủ, hoặc là người được thấy bởi vật dục, này Hiền giả, tôi cũng không tự mình hiểu biết vị ấy. Tôi nghe từ chính Tôn giả ấy mà trực tiếp ghi nhận như vầy, ‘Ta hành an lạc không phải vì sợ hãi; ly dục, không hành dục, vì dục đã diệt tận’ Này Hiền giả, với hành vi như vậy, với năng lực như vậy, với trí tuệ như vậy, khiến tôi tự mình nhận xét chân chánh mà nói rằng, ‘Tôn giả ấy hành an lạc không phải vì sợ hãi; ly dục, không hành dục, vì dục đã diệt tận.’
“Trong đây lại cần phải hỏi thêm nữa về Như Lai, ‘Nếu có pháp ô nhiễm được biết bởi mắt và tai, có trường hợp pháp ấy bị diệt tận vô dư chăng? Nếu có pháp hỗn tạp được biết bởi mắt và tai, có trường hợp pháp ấy bị diệt tận vô dư chăng? Nếu có pháp bạch tịnh, có trường hợp pháp ấy bị diệt tận vô dư chăng?’ Như Lai bèn trả lời người ấy rằng, ‘Nếu có pháp ô nhiễm được biết bởi mắt và tai, có trường hợp pháp này bị diệt tận vô dư. Nếu có pháp hỗn tạp được biết bởi mắt và tai, có trường hợp pháp này bị diệt tận vô dư.’
“Nếu có pháp ô nhiễm được nhận biết bởi mắt và tai, Như Lai diệt tận, đoạn trừ, nhổ tuyệt gốc rễ, không bao giờ sanh khởi trở lại nữa. Nếu có pháp hỗn tạp được biết bởi mắt và tai, Như Lai diệt tận, đoạn trừ, nhổ tuyệt gốc rễ, không bao giờ sanh trở lại nữa. Nếu có pháp bạch tịnh, thì Ta với pháp bạch tịnh như vậy, cảnh giới như vậy, đạo Sa-môn như vậy, Ta như vậy mà thành tựu Chánh pháp luật này.
“Có đệ tử tịnh tín đến thăm viếng Như Lai, phụng sự Như Lai, nghe pháp từ Như Lai, và được Như Lai nói pháp cho, pháp cao siêu càng lúc càng cao siêu, pháp vi diệu càng lúc càng vi diệu, khéo đoạn trừ hắc bạch. Sau khi được Như Lai nói pháp cho nghe, pháp cao siêu càng lúc càng cao siêu, pháp vi diệu càng lúc càng vi diệu, khéo đoạn trừ hắc bạch; nghe như vậy như vậy rồi, vị ấy biết tường tận pháp một, đối với các pháp mà chứng đắc cứu cánh, tịnh tín nơi Thế Tôn, biết rằng ‘Thế Tôn là vị Chánh Đẳng Giác’ vậy.
“Ở đây, lại cần hỏi thêm vị ấy rằng, ‘Này Hiền giả, do hành vi nào, do năng lực nào, do trí tuệ nào để Hiền giả có thể biết tường tận pháp một, đối với các pháp mà chứng đắc cứu cánh, tịnh tín nơi Thế Tôn, biết rằng ‘Thế Tôn là vị Chánh Đẳng Giác?’ Vị ấy sẽ trả lời như vầy, ‘Này Hiền giả, tôi không biết tâm của Thế Tôn, cũng không do sự kiện nào khác mà biết. Tôi do nơi Thế Tôn mà có tịnh tín như vậy. Thế Tôn nói pháp cho tôi nghe, pháp cao siêu càng lúc càng cao siêu, pháp vi diệu càng lúc càng vi diệu, khéo đoạn trừ hắc bạch. Này Hiền giả, như Thế Tôn nói pháp cho tôi nghe, và tôi nghe như vậy như vậy, Như Lai nói pháp cho tôi nghe, pháp cao siêu càng lúc càng cao siêu, pháp vi diệu càng lúc càng vi diệu, khéo đoạn trừ hắc bạch, và tôi nghe như vậy như vậy rồi, biết tường tận pháp một, đối với các pháp mà chứng đắc cứu cánh, tịnh tín nơi Thế Tôn, biết rằng ‘Thế Tôn là vị Chánh Đẳng Giác.’ Này Hiền giả, tôi do hành vi như vậy, năng lực như vậy, trí tuệ như vậy, khiến tôi biết tường tận pháp một, đối với các pháp mà chứng đắc cứu cánh, tịnh tín nơi Thế Tôn, biết rằng ‘Thế Tôn là vị Chánh Đẳng Giác.’’
“Nếu ai có hành này, lực này, trồng sâu gốc rễ tịnh tín nơi Như Lai, tín căn đã vững, thì được gọi là tín tương ưng với trí bất hoại, do thấy được gốc rễ. Sa-môn, Bà-la-môn, Chư thiên, Ma, Phạm và các hàng thế gian khác không thể tước đoạt được. Hãy như vậy mà tìm hiểu Như Lai. Hãy như vậy mà nhận biết chính đáng về Như Lai.”
Phật thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
T 0731b02
我聞如是:
一時,佛遊拘樓瘦劒摩瑟曇拘樓
T 0731b03
都邑。
爾時,世尊告諸比丘:「緣於彼意,不知
T 0731b04
他心如真者,彼世尊正盡覺不可知,云何
T 0731b05
求解於如來乎?」
時,諸比丘白世尊曰:「世尊
T 0731b06
為法本,世尊為法主,法由世尊,唯願說
T 0731b07
之,我等聞已,得廣知義。」
佛便告曰:「比丘!諦
T 0731b08
聽,善思念之,我當為汝具分別說。」時,諸比
T 0731b09
丘受教而聽。
世尊告曰:「緣於彼意,不知他
T 0731b10
心如真者,當以二事求解如來,一者眼
T 0731b11
知色,二者耳聞聲。若有穢污眼、耳知法,是
T 0731b12
彼尊者為有、為無耶?若求時,則知所有穢污
T 0731b13
眼、耳知法,彼尊者無。若無此者,當復更求,
T 0731b14
若有雜眼、耳知法,是彼尊者為有、為無耶?
T 0731b15
若求時,則知所有雜眼、耳知法,彼尊者無。若
T 0731b16
無此者,當復更求,若有白淨眼、耳知法,是
T 0731b17
彼尊者為有、為無耶?若求時,則知所有白
T 0731b18
淨眼、耳知法,彼尊者有。若有此者,當復更
T 0731b19
求,彼尊者為長夜行此法、為暫行耶?若求
T 0731b20
時,則知彼尊者長夜行此法,不暫行也。若
T 0731b21
常行者,當復更求,彼尊者為為名譽,為為
T 0731b22
利義入此禪耶?不為名譽,不為利義入
T 0731b23
此禪耶?若求時,則知彼尊者非為災患故
T 0731b24
入此禪也。
「若有作是說:『彼尊者樂行非
T 0731b25
恐怖,離欲不行欲,欲已盡也。』便應問彼:
T 0731b26
『賢者!有何行、有何力、有何智,令賢者自正
T 0731b27
觀如是說,彼尊者樂行非恐怖,離欲不行
T 0731b28
欲,欲已盡耶?』彼若作是答:『賢者!我不知彼
T 0731b29
心,亦非餘事知,然彼尊者或獨住,或在眾,
T 0731c01
或在集會。若有善逝,若為善逝所化為宗
T 0731c02
主,因食可見彼賢者,我不自知,我從彼尊
T 0731c03
者聞,面前諮受,我樂行非恐怖,離欲不行
T 0731c04
欲,欲已盡也。賢者!我有是行、有是力、有是
T 0731c05
智,令我自正觀如是說,彼尊者樂行不恐
T 0731c06
怖,離欲不行欲,欲已盡也。』
「於中當復問
T 0731c07
彼如來法。若有穢污眼、耳知法,有彼處此
T 0731c08
法滅盡無餘。若有雜眼、耳知法,有彼處此
T 0731c09
法滅盡無餘。若有白淨法,有彼處此法滅
T 0731c10
盡無餘,如來為彼答。若有穢污眼、耳知法,
T 0731c11
有彼處此法滅盡無餘。若有雜眼、耳知法,
T 0731c12
有彼處此法滅盡無餘。若有穢污眼、耳知
T 0731c13
法,如來滅斷拔絕根本,終不復生。若有雜
T 0731c14
眼、耳知法,如來滅斷拔絕根本,終不復生。
T 0731c15
若有白淨法,如是我白淨,如是境界,如是
T 0731c16
沙門,我如是成就此正法、律。有信弟子往
T 0731c17
見如來,奉侍如來,從如來聞法,如來為
T 0731c18
說法,上復上,妙復妙,善除黑白。如來為說
T 0731c19
法,上復上,妙復妙,善除黑白者,如是如是
T 0731c20
聞已,知斷一法,於諸法得究竟,靖信世
T 0731c21
尊,彼世尊正盡覺也。
「復應問彼:『賢者!有何
T 0731c22
行、有何力、有何智,令賢者知斷一法,於
T 0731c23
諸法得究竟?靖信世尊,彼世尊正盡覺耶?』
T 0731c24
彼如是答:『賢者!我不知世尊心,亦非餘
T 0731c25
事知,我因世尊有如是靖信,世尊為我
T 0731c26
說法,上復上,妙復妙,善除黑白。賢者!如如
T 0731c27
世尊為我說法者,如是如是我聞,如來為
T 0731c28
我說法,上復上,妙復妙,善除黑白。如是如
T 0731c29
是我聞已,知斷一法,於諸法得究竟,靖
T 0732a01
信世尊,彼世尊正盡覺也。賢者!我有是行、
T 0732a02
有是力、有是智,令我知斷一法,於諸法
T 0732a03
得究竟,靖信世尊,彼世尊正盡覺也。若有
T 0732a04
此行、有此力,深著如來信根已立者,是謂
T 0732a05
信見本不壞智相應,沙門、梵志、天及魔、梵及
T 0732a06
餘世間無有能奪,如是求解如來,如是正
T 0732a07
知如來。』」
佛說如是。彼諸比丘聞佛所說,歡
T 0732a08
喜奉行。
T 0732a09
求解經第五竟
(千一十八字)
T 0732a10
中阿含經卷第四十八
(九千九百一十九字)
T 0732a11
中阿含雙品第四竟
(九千九百一十九字)
(第四分別誦
T 0732a12
竟)