Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở nơi giảng đường Trùng các, bên ao Di-hầu, tại nước Tỳ-xá-ly. Bấy giờ sáng sớm, có nhiều Tỳ-kheo đắp y, ôm bát, vào thành Tỳ-xá-ly khất thực. Khi đó, có một Tỳ-kheo tuổi trẻ, xuất gia chưa bao lâu, không rành Pháp luật, nên lúc khất thực không biết thứ tự trước sau; các Tỳ-kheo khác thấy vậy nói với vị ấy:
“Thầy tuổi còn trẻ, mới xuất gia, chưa biết Pháp luật: không được đi vượt qua, không được đi ngang hàng. Đi khất thực mà trước sau không theo thứ tự, trường kỳ sẽ chịu khổ, không bao giờ được lợi ích.”
Tỳ-kheo tuổi trẻ thưa:
“Các Thượng tọa cũng vượt thứ lớp, không theo trước sau, đâu phải chỉ một mình tôi.”
Đã ba lần như vậy, vẫn không thể làm cho vị ấy dừng lại. Các Tỳ-kheo đi khất thực xong, trở về tinh xá cất y bát, rửa chân xong, đến chỗ Phật đảnh lễ dưới chân Phật, ngồi lui ra một bên, bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, sáng sớm chúng con đắp y, ôm bát vào thành Tỳ-xá-ly khất thực, có một Tỳ-kheo tuổi trẻ xuất gia nơi Pháp luật này chưa bao lâu, khi đi khất thực không theo thứ tự trước sau, lại đi ngang hàng. Các Tỳ-kheo đã ba lần can gián nhưng vẫn không chịu, mà nói rằng: ‘Các Thượng tọa cũng không có thứ tự sao lại rầy tôi?’ Các Tỳ-kheo chúng con đã ba lần răn nhắc, vẫn không chịu nghe nên đến bạch Thế Tôn, xin Thế Tôn vì thương xót mà dẹp trừ điều phi pháp.”
Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Như trong đầm không, có hồ nước lớn, có một long tượng to ở trong đó, nhổ những củ rễ, rửa sạch bùn đất sau đó ăn chúng. Ăn rồi thì thân thể mập mạp, sung sức và đầy hạnh phúc. Vì lý do này nên luôn sống lạc sướng. Có một con voi thuộc chủng tộc khác, hình thể gầy yếu, bắt chước long tượng kia, nhổ củ rễ, nhưng rửa không sạch, còn để lẫn bùn đất mà ăn. Ăn vào không tiêu, thân thể không mập mạp mà trở thành gầy yếu, vì vậy dẫn đến chỗ chết, hoặc khổ gần chết.
“Cũng vậy, Tỳ-kheo tôn túc, đức độ, học đạo lâu ngày, không ưa thích đùa giỡn, tu phạm hạnh đã lâu, được Đại Sư khen ngợi; cũng được các vị tu phạm hạnh trí khác lại càng khen ngợi hơn. Các Tỳ-kheo này nương nơi thành ấp, làng xóm; sáng sớm đắp y, ôm bát đi khất thực, khéo giữ gìn thân miệng, khéo nhiếp các căn, chuyên tâm cột niệm, có thể khiến người nào không tin phát lòng tin, người đã có lòng tin sẽ không biến đổi. Khi được tài lợi, y phục, đồ ăn, thức uống, giường nằm, thuốc men; vị ấy không nhiễm, không đắm, không tham, không ham, không mê, không theo đuổi; mà thấy được lỗi lầm, tai hại, thấy sự xuất ly chúng, sau đó mới dùng. Ăn xong, thân tâm đều đượm vẻ an lạc, sắc được tươi, sức được khỏe. Vì nhân duyên này Tỳ-kheo luôn luôn được an lạc.
“Tỳ-kheo tuổi trẻ kia xuất gia chưa được bao lâu, chưa quen rành Pháp luật, y theo các bậc Trưởng lão, nương vào nơi làng xóm. Khi đắp y, ôm bát vào thôn khất thực, mà không khéo hộ thân, không giữ gìn các căn, không chuyên cột niệm, không thể khiến cho người chưa tin phát lòng tin và người đã tin không thay đổi. Nếu được tài lợi, y phục, đồ ăn, thức uống, ngọa cụ, thuốc men; mà sanh nhiễm, đắm, tham lam, đeo đuổi, không thấy lỗi lầm, tai hại, không thấy sự thoát ly, vì tâm tham nếm thức ăn này, nên không thể làm cho thân lạc tươi, an ổn, sung sướng được. Vì ăn như vậy nên chuyển đến cái chết, hoặc khổ giống như chết. Nói là chết có nghĩa là xả giới, hoàn tục, mất Chánh pháp, Chánh luật. Khổ giống như chết nghĩa là phạm Chánh pháp luật, không biết tội tướng, không biết trừ tội.”
Bấy giờ Thế Tôn liền nói kệ:
Long tượng nhổ rễ sen,
Nước rửa sạch rồi ăn,
Voi giống khác bắt chước,
Ăn rễ dính lẫn bùn.
Vì ăn nhằm bùn đất,
Gầy yếu bệnh đến chết.
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住毘舍離國獼猴
T 0284a06
池側重閣講堂。時,有眾多比丘晨朝著衣持
T 0284a07
鉢,入毘舍離乞食。
時,有年少比丘出家未
T 0284a08
久,不閑法、律,當乞食時,不知先後次第。餘
T 0284a09
比丘見已而告之言:「汝是年少,出家未久,
T 0284a10
未知法、律,莫越!莫重!前後失次而行乞
T 0284a11
食,長夜當得不饒益苦。」
年少比丘言:「諸上
T 0284a12
座亦復越次,不隨前後,非獨我也。」如是
T 0284a13
再三,不能令止。
眾多比丘乞食已,還精舍,
T 0284a14
舉衣鉢,洗足已,詣佛所,稽首禮足,退坐一
T 0284a15
面,白佛言:「世尊!我等晨朝著衣持鉢,入毘
T 0284a16
舍離乞食,有一年少比丘!於此法、律出家
T 0284a17
未久,行乞食時不以次第,前後復重。諸比
T 0284a18
丘等再三諫不受,而作是言:『諸上座亦不
T 0284a19
次第,何故呵我?』我等諸比丘三呵不受,故
T 0284a20
來白世尊。唯願世尊為除非法,哀愍故!」
佛
T 0284a21
告諸比丘:「如空澤中有大湖水,有大龍象
T 0284a22
而居其中,拔諸藕根,洗去泥土,然後食
T 0284a23
之。食已,身體肥悅,多力多樂,以是因緣,常喜
T 0284a24
樂住。有異種族象,形體羸小,効彼龍象,拔
T 0284a25
其藕根,洗不能淨,合泥土食。食之不消,
T 0284a26
體不肥悅,轉轉羸弱,緣斯致死,或同死苦。
T 0284a27
「如是,宿德比丘學道日久,不樂嬉戲,久修
T 0284a28
梵行,大師所歎,諸餘明智修梵行者亦復
T 0284a29
加歎。是等比丘依止城邑聚落,晨朝著衣持
T 0284b01
鉢,入城乞食,善護身口,善攝諸根,專心繫
T 0284b02
念,能令彼人不信者信、信者不異,若得財
T 0284b03
利、衣被、飲食、床臥、湯藥,不染、不著、不貪、不嗜、
T 0284b04
不迷、不逐,見其過患,見其出離,然復食之。
T 0284b05
食已,身心悅澤,得色得力,以是因緣,常得
T 0284b06
安樂。
「彼年少比丘出家未久,未閑法、律,依
T 0284b07
諸長老,依止聚落,著衣持鉢,入村乞食,不
T 0284b08
善護身,不守根門,不專繫念,不能令彼
T 0284b09
不信者信、信者不變。若得財利、衣被、飲食、臥
T 0284b10
具、湯藥,染著貪逐,不見過患,不見出離,
T 0284b11
以嗜欲心食,不能令身悅澤,安隱快樂。緣
T 0284b12
斯食故,轉向於死,或同死苦。所言死者,謂
T 0284b13
捨戒還俗,失正法、正律。同死苦者,謂犯正
T 0284b14
法、律,不識罪相,不知除罪。」爾時,世尊即
T 0284b15
說偈言:
T 0284b16
「龍象拔藕根, 水洗而食之,
T 0284b17
異族象効彼, 合泥而取食。
T 0284b18
因雜泥食故, 羸病遂至死。」
T 0284b19
佛說此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0284b20