Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời Đức Phật ở trong vườn Trúc, khu Ca-lan-đà, thành Vương xá.
Bấy giờ, có Bà-cú Phạm thiên ở trên cõi Phạm thiên khởi ác tà kiến, nói rằng:
“Chỗ này thường hằng, không phải là pháp biến dịch, là nơi thuần nhất, là chỗ xuất ly.”
Bấy giờ, Thế Tôn biết tâm niệm của Bà-cú Phạm thiên rồi, nhập tam-muội, với chánh thọ như vậy, biến mất khỏi thành Vương xá và hiện ra nơi cõi Phạm thiên. Bà-cú Phạm thiên xa thấy Thế Tôn, liền nói kệ:
Phạm thiên, bảy mươi hai:
Tạo tác các phước nghiệp;
Tự tại mà thường trụ,
Đã khỏi sanh, già, chết.
Tôi đối các Minh luận,
Đã tu tập rốt ráo.
Trong hàng chư Thiên kia,
Chỉ có tôi trường tồn.
Bấy giờ, Phật nói kệ đáp:
Đời sống này rất ngắn,
Không phải là trường tồn;
Mà Bà-cú Phạn thiên,
Tự bảo là sống lâu.
Ngục Ni-la-phù-đa,
Tuổi thọ trăm ngàn năm;
Ta đều nhớ biết cả,
Ông tự bảo trường tồn.
Bà-cú Phạm thiên lại nói kệ:
Chỗ thấy Phật, Thế Tôn,
Số kiếp không bến bờ.
Sanh, già, chết, ưu, bi,
Tất cả là quá khứ.
Xin nói cho tôi biết,
Quá khứ đã từng qua:
Thọ trì giới nghiệp gì,
Mà được sanh ở đây?
Bấy giờ, Thế Tôn nói kệ đáp:
Kiếp quá khứ lâu xa,
Giữa vùng đại hoang mạc,
Có các chúng tu hành,
Nhiều phạm hạnh Hiền thánh.
Đói thiếu, không đủ ăn,
Ông đến cứu giúp họ.
Tâm từ giúp liên tục,
Trải nhiều kiếp không mất.
Đó là quá khứ ông,
Công đức được thọ trì.
Ta đều nhớ biết cả,
Xa, gần, như ngủ thức.
Quá khứ có thôn ấp,
Bị bọn giặc cướp bóc;
Khi ấy ông đến cứu,
Khiến họ được cứu thoát.
Đó là thời quá khứ,
Phước nghiệp được thọ trì.
Ta nhớ nhân duyên này,
Xa, gần, như ngủ thức.
Quá khứ có nhiều người,
Đi thuyền trên sông Hằng;
Ác long giữ thuyền kia,
Muốn hại hết mạng người.
Thời ông dùng thần lực,
Cứu họ được giải thoát.
Đó là quá khứ ông,
Phước nghiệp được thọ trì.
Ta nhớ nhân duyên này,
Xa, gần, như ngủ thức.
Bà-cú Phạm thiên lại nói kệ:
Quyết định đã biết tôi,
Việc thọ mạng xưa nay;
Cũng biết hết tất cả,
Đây là Đấng Chánh Giác.
Cho nên được thọ thân,
Ánh vàng chiếu rực khắp;
Thân Ngài đứng ở đây,
Sáng khắp cả thế gian.
Bấy giờ, Thế Tôn vì Bà-cú Phạm thiên khai thị, chỉ giáo, soi sáng, là cho vui mừng xong. Ngài nhập chánh thọ như vậy biến khỏi cõi Phạm thiên và trở về thành Vương xá.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住王舍城迦蘭陀
T 0324b04
竹園。
時,有婆句梵天住梵天上,起如是
T 0324b05
惡邪見言:「此處常、恒、非變易法,純一出離之
T 0324b06
處。」
爾時,世尊知婆句梵天心念已,入於三
T 0324b07
昧,如其正受,於王舍城沒,住梵天上。
婆
T 0324b08
句梵天遙見世尊而說偈言:
T 0324b09
「梵天七十二, 造作諸福樂;
T 0324b10
自在而常住, 生老死已過。
T 0324b11
我於諸明論, 修習已究竟;
T 0324b12
彼諸天眾等, 唯謂我長存。」
T 0324b13
爾時,世尊說偈答言:
T 0324b14
「此則極短壽, 非是長存者;
T 0324b15
而婆句梵天, 自謂為長壽。
T 0324b16
尼羅浮多獄, 其壽百千數;
T 0324b17
我悉憶念知, 汝自謂長存!」
T 0324b18
婆句梵天復說偈言:
T 0324b19
「佛世尊所見, 其劫數無邊,
T 0324b20
生老死憂悲, 皆悉已過去。
T 0324b21
唯願說知我, 過去曾所更,
T 0324b22
受持何戒業, 而得生於此?」
T 0324b23
爾時,世尊說偈答言:
T 0324b24
「過去久遠劫, 於大曠野中,
T 0324b25
有諸大眾行, 多賢聖梵行,
T 0324b26
飢乏無資糧, 汝救之令度,
T 0324b27
慈救心相續, 經劫而不失。
T 0324b28
是則汝過去, 所受持功德,
T 0324b29
我悉憶念知, 久近如眠覺。
T 0324c01
過去有村邑, 為賊所抄掠,
T 0324c02
汝時悉皆救, 令其得解脫;
T 0324c03
是則過去世, 所受持福業,
T 0324c04
我憶此因緣, 久近如眠覺。
T 0324c05
過去有人眾, 乘船恒水中,
T 0324c06
惡龍持彼船, 欲盡害其命,
T 0324c07
汝時以神力, 救令得解脫;
T 0324c08
是則汝過去, 所受持福業,
T 0324c09
我憶是因緣, 久近如眠覺。」
T 0324c10
婆句梵天復說偈言:
T 0324c11
「決定悉知我, 古今壽命事,
T 0324c12
亦知餘一切, 是則為正覺;
T 0324c13
是故所受身, 金光炎普照,
T 0324c14
其身住於此, 光明遍世間。」
T 0324c15
爾時,世尊為婆句梵天種種說法,示、教、照、喜
T 0324c16
已,如其正受,從梵天沒,還王舍城。
T 0324c17