Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở trên sườn núi Na-già, thành Vương xá, cùng với một nghìn Tỳ-kheo đều là bậc A-la-hán, hết sạch các hữu lậu, việc cần làm đã làm xong, đã lìa các gánh nặng, đã được lợi mình, hết các hữu kết, chánh trí, tâm khéo giải thoát. Bấy giờ, Tôn giả Bà-kỳ-xá đang ở giữa nghĩa địa trong Hàn lâm, thành Vương xá, suy nghĩ rằng: ‘Nay Thế Tôn đang ở trên sườn núi Na-già, thành Vương xá cùng với một nghìn Tỳ-kheo đều là bậc A-la-hán, hết các hữu lậu, việc cần làm đã làm xong, đã lìa các gánh nặng, chóng được lợi mình, hết các hữu kết, chánh trí, tâm khéo giải thoát. Nay, ta nên đến đó tán thán Thế Tôn và các Tỳ-kheo Tăng.’ Nghĩ vậy xong, Tôn giả Bà-kỳ-xá liền đi đến chỗ Phật, cúi đầu lễ dưới chân, ngồi lui qua một bên, nói kệ:
Đấng Đạo Sư Vô Thượng,
Trụ bên núi Na-già;
Nghìn Tỳ-kheo quyến thuộc,
Phụng sự Đức Như Lai.
Pháp Đại Sư rộng nói,
Đạo Niết-bàn thanh lương;
Chuyên nghe pháp thanh bạch,
Mà Đấng Chánh Giác nói.
Đấng Chánh Giác tôn kính,
Ở ngay giữa đại chúng;
Là Đại long đức rợp,
Là Thượng thủ Tiên nhân.
Nổi kín mây công đức,
Mưa khắp chúng Thanh văn;
Xuất chánh thọ ban ngày,
Đến phụng sự Đại Sư.
Đệ tử Bà-kỳ-xá,
Cúi đầu xin đảnh lễ.
“Bạch Thế Tôn, con có điều muốn nói. Bạch Thiện Thệ, con có điều muốn nói.”
Phật bảo Bà-kỳ-xá:
“Tùy những gì ông nói, đừng suy nghĩ trước.”
Lúc ấy, Bà-kỳ-xá liền nói kệ:
Ba-tuần khởi ác mọn,
Ngầm chế khiến diệt ngay;
Thường ngăn chặn các ma,
Khiến tự hiểu biết lỗi.
Quán sát mở trói buộc,
Phân biệt pháp thanh bạch;
Sáng soi như nhật nguyệt,
Làm vua các dị đạo.
Chứng ngộ trí siêu xuất,
Diễn nói pháp đệ nhất.
Ra các dòng phiền não,
Nói về đạo vô lượng.
Đối cam lộ, kiến lập,
Kiến đế, pháp chân thật;
Tùy thuận đạo như vậy,
Khó gặp Thầy như vậy.
Kiến lập đạo cam lộ,
Kiến đế, sùng viễn ly;
Thế Tôn khéo thuyết pháp,
Trừ ấm cái cho người.
Thấy rõ đối các pháp,
Theo học để điều phục.
Tôn giả Bà-kỳ-xá nói kệ này rồi, các Tỳ-kheo nghe những gì Tôn giả nói, đều rất hoan hỷ.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住王舍城那伽山
T 0332b02
側,與千比丘俱,皆是阿羅漢,盡諸有漏,所
T 0332b03
作已作,離諸重擔,逮得
己
利,盡諸有結,
T 0332b04
正智心善解脫。
爾時,尊者婆耆舍住王舍城
T 0332b05
寒林中丘塜間,作是念:「今世尊住王舍城那
T 0332b06
伽山側,與千比丘俱,皆是阿羅漢,諸漏已
T 0332b07
盡,所作已作,離諸重擔,逮得己利,盡諸
T 0332b08
有結,正智心善解脫。我今當往,各別讚歎
T 0332b09
世尊及比丘僧。」作是念已,即往詣佛所,稽
T 0332b10
首禮足,退住一面。而說偈言:
T 0332b11
「無上之導師, 住那伽山側,
T 0332b12
千比丘眷屬, 奉事於如來。
T 0332b13
大師廣說法, 清涼涅槃道,
T 0332b14
專聽清白法, 正覺之所說。
T 0332b15
正覺尊所敬, 處於大眾中,
T 0332b16
德陰之大龍, 仙人之上首。
T 0332b17
興功德密雲, 普雨聲聞眾,
T 0332b18
起於晝正受, 來奉覲大師。
T 0332b19
弟子婆耆舍, 稽首而頂禮。
T 0332b20
「世尊!欲有所說。唯然,善逝!欲有所說。」
佛
T 0332b21
告婆耆舍:「隨汝所說,莫先思惟。」
時,婆耆舍
T 0332b22
即說偈言:
T 0332b23
「波旬起微惡, 潛制令速滅,
T 0332b24
能掩障諸魔, 令自覺知過。
T 0332b25
觀察解結縛, 分別清白法,
T 0332b26
明照如日月, 為諸異道王。
T 0332b27
超出智作證, 演說第一法,
T 0332b28
出煩惱諸流, 說道無量種。
T 0332b29
建立於甘露, 見諦真實法,
T 0332c01
如是隨順道, 如是師難得。
T 0332c02
建立甘露道, 見諦崇遠離,
T 0332c03
世尊善說法, 能除人陰蓋。
T 0332c04
明見於諸法, 為調伏隨學。」
T 0332c05
尊者婆耆舍說是偈已,諸比丘聞其所說,
T 0332c06
皆大歡喜。
T 0332c07