Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở trong vườn Lộc uyển, trú xứ của các Tiên nhân, nước Ba-la-nại. Bấy giờ, Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Thời quá khứ có một người tên là Đà-xá-la-ha. Người này có một cái trống tên là A-năng-ha, âm thanh rất hay, rất thâm trầm, vang bốn mươi dặm. Trống kia đã lâu nên nhiều chỗ bị rách thủng. Bấy giờ, thợ bịt trống cắt lột da bò để quấn chung quanh. Tuy được quấn chung quanh, tiếng trống vẫn không cao, không hay, không thâm trầm. Một thời gian sau, trống lại hư mục, da bị tróc mảng lớn, chỉ còn lại là đống gỗ. Cũng vậy, Tỳ-kheo tu thân, tu giới, tu tâm, tu tuệ. Do tu thân, tu giới, tu tâm, tu tuệ, nên đối với những kinh điển mà Như Lai đã nói, sâu xa, chiếu sáng, khó thấy khó hiểu, không thể suy lường, quyết định nghĩa vi diệu bí mật, là chỗ biết của bậc minh trí; Tỳ-kheo ấy nhận hiểu nhanh chóng và đầy đủ hết, nghe những điều được nói ấy, hoan hỷ kính cẩn tu tập, để được lợi ích xuất ly. Tỳ-kheo đời vị lai không tu thân, không tu giới, không tu tâm, không tu tuệ; nghe kinh điển mà Như Lai đã nói, sâu xa, chiếu sáng, là pháp duyên khởi tùy thuận tương ưng với Không, mà không thọ trì liền, không thích đến để nhận lãnh; nghe những lời nói ấy thì không hoan hỷ, không kính cẩn tu tập, không được lợi ích xuất ly. Nhưng đối với những sách dị luận tạp nham thế gian, văn từ trau chuốt, tạp cú thế tục, thì chuyên tâm lãnh thọ, nghe những lời nói ấy hoan hỷ, kính cẩn tập theo, không được lợi ích xuất ly. Đối với Tỳ-kheo ấy, những điều được Như Lai thuyết, sâu xa, chiếu sáng, là pháp duyên khởi tùy thuận tương ưng với Không, ở đây tiêu diệt. Cũng như trống kia vì hư mục nên rách nát, chỉ còn lại đống gỗ. Cho nên, này các Tỳ-kheo, phải siêng năng phương tiện tu thân, tu giới, tu tâm, tu tuệ, đối với những điều mà Như Lai đã nói, sâu xa, chiếu sáng, là pháp duyên khởi tùy thuận tương ưng với Không, hãy tức thời thọ trì, toàn bộ thọ trì; nghe những lời nói ấy thì hoan hỷ, kính cẩn tu tập, được lợi ích xuất ly.”
Phật nói kinh này xong, các Tỳ-kheo nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住波羅
[木*奈]
國仙
T 0345b02
人住處鹿野苑中。
爾時,世尊告諸比丘:「過去
T 0345b03
世時,有一人名陀舍羅訶,彼陀舍羅訶有
T 0345b04
鼓名阿能訶,好聲、美聲、深聲,徹四十里。
T 0345b05
彼鼓既久,處處裂壞。爾時,鼓士裁割牛皮,周
T 0345b06
匝纏縛;雖復纏縛,鼓猶無復高聲、美聲、深
T 0345b07
聲。彼於後時,轉復朽壞,皮大剝落,唯有聚
T 0345b08
木。
「如是,比丘!修身、修戒、修心、修慧,以彼修
T 0345b09
身、修戒、修心、修慧故,於如來所說修多羅甚
T 0345b10
深明照,難見難覺,不可思量,微密決定,明
T 0345b11
智所知,彼則頓受、周備受,聞其所說,歡喜崇
T 0345b12
習,出離饒益。當來比丘不修身、不修戒、不
T 0345b13
修心、不修慧,聞如來所說修多羅甚深明
T 0345b14
照空相應隨順緣起法,彼不頓受持,不至
T 0345b15
到受。聞彼說者,不歡喜崇習,而於世間眾
T 0345b16
雜異論、文辭綺飾、世俗雜句,專心頂受,聞彼
T 0345b17
說者,歡喜崇習,不得出離饒益。於彼如來
T 0345b18
所說甚深明照空相要法隨順緣起者,於
T 0345b19
此則滅,猶如彼鼓,朽故壞裂,唯有聚木。是故,
T 0345b20
諸比丘!當勤方便修身、修戒、修心、修慧,於如
T 0345b21
來所說甚深明照空相要法隨順緣起,頓
T 0345b22
受、遍受。聞彼說者,歡喜崇習,出離饒益。」
佛
T 0345b23
說此經已,諸比丘聞佛所說,歡喜奉行。
T 0345b24