Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Do có cái gì, do khởi cái gì, do hệ lụy cái gì, do đắm đuối cái gì, do thấy ngã nơi cái gì, khiến cho chúng sanh thấy như vầy, nói như vầy: ‘Không có lực, không có tinh tấn, không có lực tinh tấn, không có phương tiện của con người, không tinh cần của con người, không có phương tiện tinh cần của con người, không có tự mình làm, không có người khác làm, không có tự mình và người khác làm; hết thảy con người, hết thảy chúng sanh, hết thảy thần, đều vô phương tiện, bất lực, vô thế, vô tinh tấn, không khả năng, định phận, tương tục, chuyển biến, chịu khổ vui trong sáu đường?’”
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
“Thế Tôn là gốc pháp, là mắt pháp, là sở y của pháp. (…)”
Chi tiết như kinh trên. Theo thứ tự như ba kinh trên (kinh 139, 140, 141).
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給孤
T 0044a02
獨園。
爾時,世尊告諸比丘:「何所有故,何所
T 0044a03
起?何所繫著,何所見我?令諸眾生作如是
T 0044a04
見、如是說:『無力、無精進、無力精進、無士
T 0044a05
夫方便、無士夫精勤、無士夫方便精勤、無
T 0044a06
自作、無他作、無自他作;一切人、一切眾生、
T 0044a07
一切神,無方便、無力、無勢、無精進、無堪能,
T 0044a08
定分、相續、轉變,受苦樂六趣。』?」
諸比丘白佛
T 0044a09
言:「世尊是法根、法眼、法依……」如是廣說,次第
T 0044a10
如上三經。
T 0044a11