Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật ở tại vườn Cấp cô độc, rừng cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ. Bấy giờ, có Tỳ-kheo nọ trong khi đang thiền tọa tư duy, suy nghĩ như vầy: ‘Có sắc nào là thường trú, vĩnh hằng, không biến dịch, tồn tại vĩnh cửu không? Cũng vậy, có thọ, tưởng, hành, thức nào là thường trú, vĩnh hằng, không biến dịch, tồn tại vĩnh cửu không?’
Vào buổi chiều, sau khi Tỳ-kheo này từ thiền tọa dậy, đi đến chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân, rồi ngồi qua một bên, bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, trong khi con đang thiền tọa tư duy, suy nghĩ như vầy: ‘Có sắc nào là thường trú, vĩnh hằng, không biến dịch, tồn tại vĩnh cửu không? Cũng vậy, có thọ, tưởng, hành, thức nào là thường trú, vĩnh hằng, không biến dịch, tồn tại vĩnh cửu không?’ Nay bạch Thế Tôn: ‘Có sắc nào là thường trú, vĩnh hằng, không biến dịch, tồn tại vĩnh cửu không? Và có thọ, tưởng, hành, thức nào là thường trú, vĩnh hằng, không biến dịch, tồn tại vĩnh cửu không?’
Bấy giờ, Đức Thế Tôn tay cầm một hòn đất nhỏ hỏi Tỳ-kheo kia:
“Ông có thấy hòn đất trong tay Ta không?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, con đã thấy.”
Phật lại nói:
“Tỳ-kheo, ngã nhỏ bằng một ít đất như vậy cũng là bất khả đắc. Nếu ngã là khả đắc, thì nó là pháp thường hằng, không biến dịch, tồn tại mãi mãi.”
Phật nói với Tỳ-kheo:
“Ta nhớ lại đời trước, tu phước lâu dài, đã được quả báo thù thắng vi diệu, khả ái. Ta đã từng trong bảy năm tu tập tâm từ, trải qua bảy kiếp thành hoại, không tái sanh vào thế gian này. Trong bảy kiếp hoại Ta sanh lên cõi trời Quang âm, trong bảy kiếp thành Ta lại sanh vào trong cung điện trống không trong cõi Phạm, làm Đại Phạm vương, thống lãnh ngàn thế giới, không ai hơn, không ai trên. Từ đó trở về sau, ba mươi sáu lần Ta lại làm Thiên đế Thích, rồi lại trăm ngàn lần làm Chuyển luân Thánh vương, thống lãnh bốn thiên hạ, dùng chánh pháp để giáo hóa và cai trị; có đầy đủ bảy báu: báu xe, báu voi, báu ngựa, báu ma-ni, báu ngọc nữ, báu đại thần chủ kho tàng, báu đại thần chủ binh. Ta có đầy đủ ngàn người con tất cả đều dõng mãnh. Ở trong bốn biển, đất đai bằng phẳng, không có những thứ gai độc; chỉ dùng chánh pháp để điều phục, chứ không dùng oai thế, hay bức bách.
“Pháp vua Quán đảnh, có tám vạn bốn ngàn long tượng đều được dùng các thứ báu để trang sức trang nghiêm, lưới báu phủ lên, dựng cờ quý báu; ở đây tượng vương Bố-tát dẫn đầu, hai buổi sáng chiều tự động hội tụ trước điện. Lúc ấy Ta nghĩ: ‘Bầy voi lớn này, mỗi ngày qua lại đạp chết chúng sanh vô số. Ta ước sao bốn vạn hai ngàn voi, cứ một trăm năm trở lại một lần.’ và sở nguyện của Ta liền được như ý. Trong tám vạn bốn ngàn voi đó, có bốn vạn hai ngàn voi cứ trăm năm đến lại một lần.
“Pháp vua Quán đảnh lại có tám vạn bốn ngàn con ngựa; cũng dùng hoàn toàn vàng ròng làm dụng cụ để cưỡi, lưới vàng phủ lên. Ở đây mã vương Bà-la dẫn đầu chúng.
“Pháp vua Quán đảnh có tám vạn bốn ngàn cỗ xe bằng bốn loại báu như xe vàng, xe bạc, xe lưu ly, xe pha lê; dùng da sư tử, da cọp, da beo và vải tạp sắc khâm-ba-la phủ lên trên; đứng đầu là xe âm thanh Bạt-cầu tỳ-xà-da-nan-đề.
“Pháp vua Quán đảnh thống lãnh tám vạn bốn ngàn thành, nhân dân đông đúc, an lạc, phồn vinh. Đứng đầu là thành Câu-xá-bà-đề.
“Pháp vua Quán đảnh có tám vạn bốn ngàn cung điện bằng bốn loại báu vàng, bạc, lưu ly, pha lê, ma ni; Do-ha là trên hết.
“Này Tỳ-kheo, pháp vua Quán đảnh có tám vạn bốn ngàn giường bằng bốn loại báu vàng, bạc, lưu ly, pha lê; cùng các loại nệm bằng lụa quý, được trải lên trên nó bằng loại ngọa cụ Ca-lăng-già và đặt lên những chiếc gối đỏ.
“Lại nữa, này Tỳ-kheo, pháp vua quán đảnh lại có tám vạn bốn ngàn y phục, gồm bốn thứ như y ca-thi-tế, y sô-ma, y đầu-cưu-la, y câu-triêm-bà.
“Lại nữa, này Tỳ-kheo, pháp vua Quán đảnh có tám vạn bốn ngàn ngọc nữ, như nữ Sát-lợi, nữ tợ Sát-lợi, huống chi là những người nữ khác.
“Lại nữa, này Tỳ-kheo, pháp vua Quán đảnh có tám vạn bốn ngàn đồ ăn thức uống đủ các hương vị.
“Này Tỳ-kheo, trong tám vạn bốn ngàn ngọc nữ, chỉ có một người được vua chọn để hầu hạ; trong tám vạn bốn ngàn y phục báu, nhà vua chỉ mặc một y; trong tám vạn bốn ngàn giường báu, nhà vua chỉ nằm một giường; trong tám vạn bốn ngàn cung điện, nhà vua chỉ ở một cung; trong tám vạn bốn ngàn thành, nhà vua chỉ chọn ở một thành, đó là Câu-xá-bà-đề; trong tám vạn bốn ngàn xe báu, nhà vua chỉ đi có một xe đó là Tỳ-xà-da-nan-đề cù-sa, để ra khỏi thành du lãm; trong tám vạn bốn ngàn ngựa báu, nhà vua chỉ cưỡi có một con, đó là Bà-la-ha, lông đuôi màu xanh biếc; trong tám vạn bốn ngàn long tượng, nhà vua chỉ cưỡi một voi, đó là Bố-tát-đà để ra khỏi thành du quán.
“Này Tỳ-kheo, ở đây nhà vua nhờ những nghiệp báo gì mà có được những oai đức tự tại như vậy? Ở đây nhờ vào ba loại nghiệp báo. Những gì là ba? Một là bố thí, hai là điều phục, ba là tu đạo. Tỳ-kheo nên biết, phàm phu vì quen đắm nhiễm ngũ dục nên không biết chán và đủ; còn Thánh nhân vì đã thành tựu được trí tuệ đầy đủ nên thường biết đủ.
“Này Tỳ-kheo, tất cả các hành, quá khứ diệt tận, quá khứ biến dịch. Các vật dụng tự nhiên kia và tên gọi của chúng, tất cả đều ma diệt. Cho nên này Tỳ-kheo, thôi hãy dừng lại với các hành, hãy nhàm chán, đoạn trừ dục, giải thoát.
“Tỳ-kheo, sắc là thường hay vô thường?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Thế Tôn, vô thường.”
“Nếu vô thường thì khổ phải không?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Thế Tôn, là khổ.”
“Tỳ-kheo, nếu vô thường là khổ, là pháp biến dịch, vậy Thánh đệ tử ở trong đó có chấp ngã, khác ngã, hay ở trong nhau không?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Thế Tôn, không.”
“Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức là thường hay là vô thường?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Thế Tôn, vô thường.”
“Nếu vậy, vô thường là khổ phải không?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Thế Tôn, là khổ.”
“Tỳ-kheo, nếu vô thường là khổ, là pháp biến dịch, vậy Thánh đệ tử ở trong đó có chấp ngã, khác ngã, hay ở trong nhau không?”
Tỳ-kheo bạch Phật:
“Thế Tôn, không.”
Phật bảo Tỳ-kheo:
“Những gì thuộc về hữu sắc, hoặc quá khứ, hoặc vị lai, hoặc hiện tại; hoặc trong, hoặc ngoài; hoặc thô, hoặc tế; hoặc tốt, hoặc xấu; hoặc xa, hoặc gần; tất cả chúng đều chẳng phải ngã, không khác ngã, không ở trong nhau. Cũng vậy, thọ, tưởng, hành, thức, hoặc quá khứ, hoặc vị lai, hoặc hiện tại; hoặc trong, hoặc ngoài; hoặc thô, hoặc tế; hoặc tốt, hoặc xấu; hoặc xa, hoặc gần; tất cả chúng đều chẳng phải ngã, không khác ngã, không ở trong nhau.
“Tỳ-kheo, đối với sắc nên sanh tâm nhàm tởm. Do nhàm tởm mà ly dục, giải thoát. Cũng vậy, đối với thọ, tưởng, hành, thức cũng nên sanh tâm nhàm tởm. Do nhàm tởm mà ly dục, giải thoát, giải thoát tri kiến: ‘Ta, sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã lập, những gì cần làm đã làm xong, tự biết không còn tái sanh đời sau nữa.’”
Khi Tỳ-kheo kia nghe những gì Đức Phật đã dạy, phấn khởi vui mừng, làm lễ mà lui. Sau đó luôn luôn nhớ về những lời dạy với thí dụ nhúm đất, một mình ở chỗ vắng vẻ, tinh tấn siêng năng tư duy, sống không buông lung. Sau khi sống không buông lung, vị ấy tư duy về lý do mà một thiện nam tử xuất gia, cạo bỏ râu tóc, mình mặc pháp y, có lòng tin, từ bỏ gia đình, sống không gia đình,… cho đến, tự biết không còn tái sanh đời sau nữa.
Lúc ấy, Tôn giả này cũng tự biết pháp, tâm đạt được giải thoát, thành bậc A-la-hán.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給
T 0067c05
孤獨園。
爾時,有異比丘於禪中思惟,作是
T 0067c06
念:「頗有色常、恒、不變易、正住耶?如是受、想、
T 0067c07
行、識,常、恒、不變易、正住耶?」
是比丘晡時從禪
T 0067c08
起,往詣佛所,頭面禮足,却住一面,白佛
T 0067c09
言:「世尊!我於禪中思惟,作是念:『頗有
T 0067c10
色常、恒、不變易、正住耶?如是受、想、行、識,常、恒、
T 0067c11
不變易、正住耶?』今日世尊,頗有色常、恒、不
T 0067c12
變易、正住耶?頗有受、想、行、識,常、恒、不變易、正
T 0067c13
住耶?」
爾時,世尊手執小土摶,告彼比丘言:
T 0067c14
「汝見我手中土摶不?」
比丘白佛:「已見。世尊!」
T 0067c15
「比丘!如是少土,我不可得。若我可得者,則
T 0067c16
是常、恒、不變易、正住法。」
佛告比丘:「我自憶宿
T 0067c17
命,長夜修福,得諸勝妙可愛果報之事。曾
T 0067c18
於七年中,修習慈心,經七劫成壞,不還此
T 0067c19
世。七劫壞時生光音天,七劫成時還生梵
T 0067c20
世,空宮殿中作大梵王,無勝、無上,領千
T 0067c21
世界。從是已後,復三十六反,作天帝釋。復
T 0067c22
百千反,作轉輪聖王,領四天下,正法治化,
T 0067c23
七寶具足,所謂輪寶、象寶、馬寶、摩尼寶、玉女
T 0067c24
寶、主藏臣寶、主兵臣寶;千子具足,皆悉勇健;
T 0067c25
於四海內,其地平正,無諸毒刺,不威、不迫,
T 0067c26
以法調伏。
「灌頂王法有八萬四千龍象,
T 0067c27
皆以眾寶莊嚴而挍餝之,寶網覆上,建
T 0067c28
立寶幢,布薩象王最為導首,朝、晡二時自
T 0067c29
會殿前。我時念言:『是大群象,日日再反
T 0068a01
往來,蹈殺眾生無數,願令四萬二千象百
T 0068a02
年一來。』即如所願,八萬四千象中,四萬二
T 0068a03
千象百年一至。
「灌頂王法復有八萬四千
T 0068a04
匹馬,亦以純金為諸乘具,金網覆上,婆
T 0068a05
羅馬王為其導首。
「灌頂王法有八萬四千四
T 0068a06
種寶車,所謂金車、銀車、琉璃車、頗梨車,師子、
T 0068a07
虎、豹皮、雜色欽婆羅以為覆襯,
跋
求毗闍
T 0068a08
耶難提音聲之車為其導首。
「灌頂王法領
T 0068a09
八萬四千城,安隱豐樂,人民熾盛,拘舍婆
T 0068a10
提
城
而為上首。
「灌頂王法有八萬四千四種
T 0068a11
宮殿,所謂金、銀、琉璃、頗梨、摩尼琉璃,由訶而
T 0068a12
為上首。
「比丘!灌頂王法有八萬四千四種寶
T 0068a13
床,所謂金、銀、琉璃、頗梨,種種繒褥、氍氀、
毾
[登*毛]
、
T 0068a14
迦陵伽臥具以敷其上,安置丹枕。
「復次,比
T 0068a15
丘!灌頂王法復有八萬四千四種衣服,所謂
T 0068a16
迦尸細衣、芻摩衣、頭鳩羅衣、拘沾婆
T 0068a17
衣。
「復次,比丘!灌頂王法有八萬四千玉女,
T 0068a18
所謂剎利女、似剎利女,況復餘女。
「復次,比丘!
T 0068a19
灌頂王法有八萬四千飲食,眾味具足。比
T 0068a20
丘!八萬四千玉女中,唯以一人以為給侍;
T 0068a21
八萬四千寶衣,唯著一衣;八萬四千寶床,唯
T 0068a22
臥一床;八萬四千宮殿,唯處一殿;八萬四
T 0068a23
千城,唯居一城,名拘舍婆提;八萬四千寶
T 0068a24
車,唯乘一車,名毘闍耶難提瞿沙,出城遊
T 0068a25
觀;八萬四千寶馬,唯乘一馬,名婆羅訶,毛
T 0068a26
尾紺色;八萬四千龍象,唯乘一象,名布
T 0068a27
薩陀,出城遊觀。
「比丘!此是何等業報,得如
T 0068a28
是威德自在耶?此是三種業報,云何為三?
T 0068a29
一者布施,二者調伏,三者修道。比丘當知,
T 0068b01
凡夫染習五欲,無有厭足,聖人智慧成滿,
T 0068b02
而常知足。比丘!一切諸行,過去盡滅、過去
T 0068b03
變易,彼自然眾具及以名稱,皆悉磨滅。是故,
T 0068b04
比丘!永息諸行,厭離、斷欲、解脫。比丘!色為
T 0068b05
常?無常?」
比丘白佛言:「無常。世尊!」
「若無常
T 0068b06
者,是苦耶?」
比丘白佛言:「是苦。世尊!」
「比
T 0068b07
丘!若無常、苦,是變易法,聖弟子寧復於中
T 0068b08
計我、異我、相在不?」
比丘白佛:「不也,世尊!」
T 0068b09
「如是受、想、行、識,為常、為無常。」
比丘白佛言:
T 0068b10
「無常。世尊!」
「若無常者,是苦耶?」
比丘白佛言:
T 0068b11
「是苦。世尊!」
「比丘!若無常、苦,是變易法,聖弟
T 0068b12
子寧復於中計我、異我、相在不?」
比丘白佛:
T 0068b13
「不也,世尊!」
佛告比丘:「諸所有色,若過去、若
T 0068b14
未來、若現在,若內、若外,若麤、若細,若好、若
T 0068b15
醜,若遠、若近,彼一切非我、不異我、不相在。
T 0068b16
如是受、想、行、識,若過去、若未來、若現在,若內、
T 0068b17
若外,若麁、若細,若好、若醜,若遠、若近,彼一
T 0068b18
切非我、不異我、不相在。比丘!於色當生
T 0068b19
厭離、厭、離欲、解脫。如是於受、想、行、識,當生
T 0068b20
厭、離欲、解脫,解脫知見:『我生已盡,梵行已
T 0068b21
立,所作已作,自知不受後有。』」
時,彼比丘聞
T 0068b22
佛所說,踊躍歡喜,作禮而去。常念土摶譬
T 0068b23
教授,獨一靜處,精勤思惟,不放逸住;不放
T 0068b24
逸住已:「所以善男子剃除鬚髮,正信非家,
T 0068b25
出家學道,為究竟無上梵行,見法自知身作
T 0068b26
證:『我生已盡,梵行已立,所作已作,自知
T 0068b27
不受後有。』」
時,彼尊者亦自知法,心得解
T 0068b28
脫,成阿羅漢。
T 0068b29