Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại vườn Cấp cô độc, cây Kỳ-đà thuộc nước Xá-vệ. Bấy giờ có một Bà-la-môn tuổi trẻ tên là Ưu-ba-ca đến chỗ Đức Phật. Sau khi chào hỏi xong, lui ngồi qua một bên, bạch Phật rằng:
“Bạch Cù-đàm, các Bà-la-môn thường hay khen ngợi đại hội tà thạnh. Còn Sa-môn Cù-đàm có khen ngợi đại hội tế lễ không?”
Phật bảo Ưu-ba-ca:
“Ta không khen ngợi một chiều. Hoặc có đại hội tà thạnh Ta tán thán. Cũng có đại hội tà thạnh Ta không tán thán.”
Ưu-ba-ca bạch Phật:
“Những đại hội tế lễ nào có thể được khen ngợi và những đại hội tế lễ nào không được khen ngợi?”
Phật bảo Ưu-ba-ca:
“Nếu có đại hội tế lễ nào mà cột trói cả bầy nghé, trâu đực, trâu cái, những con dê và những chúng sanh nhỏ bé khác, tất cả đều bị sát hại; hành hạ áp bức những kẻ nô tỳ, người làm công, đánh đập bằng chịu roi vọt, làm cho sợ hãi, buồn khổ, khóc la, kêu gào, không hoan hỷ, không sướng, lao dịch khổ nhọc. Những đại hội tế lễ như vậy, Ta không khen ngợi, vì chúng gây nên tai nạn lớn.
“Nếu những đại hội tế lễ mà không trói cột các súc vật, cho đến không khiến chúng sanh phải lao dịch khổ nhọc; những đại hội tế lễ như vậy được Ta khen ngợi tán thán, vì nó không mang lại tai nạn lớn.”
Bấy giờ, Đức Thế Tôn liền nói kệ rằng:
Đại hội như tế ngựa,
Gây nên tai họa lớn;
Các tà thạnh như vậy,
Đại tiên không khen ngợi.
Trói cột các chúng sanh,
Sát hại côn trùng nhỏ,
Chẳng phải lễ hội chánh,
Đại tiên không tùy thuận.
Nếu không hại chúng sanh,
Không gây các tai họa,
Thì gọi lễ hội chánh,
Đại tiên thuận tán thán.
Bố thí và cúng dường,
Đúng pháp thiết đại tế;
Người thí, tâm thanh tịnh,
Phạm hạnh ruộng phước tốt;
Những đại hội như vậy,
Gọi lễ hội La-hán.
Hội này được quả lớn,
Chư Thiên đều hoan hỷ.
Tự mình cung kính thỉnh,
Tự tay ban phát cho,
Mình người đều thanh tịnh;
Cho này được quả lớn.
Kẻ trí cho như vậy,
Tín tâm được giải thoát.
Cõi đời vui, không tội,
Người trí sanh nơi đó.
Phật nói kinh này xong, Bà-la-môn Ưu-ba-ca nghe những gì Đức Phật đã dạy, tùy hỷ hoan hỷ, làm lễ mà lui.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛住舍衛國祇樹給孤
T 0022c04
獨園。
時,有年少婆羅門名優波迦,來詣佛
T 0022c05
所,與世尊面相問訊慰勞已,退坐一面,白
T 0022c06
佛言:「瞿曇!諸婆羅門常稱歎邪盛大會,沙
T 0022c07
門瞿曇亦復稱歎邪盛大會不?」
佛告優波
T 0022c08
迦:「我不一向稱歎,或有邪盛大會可稱
T 0022c09
歎,或有邪盛大會不可稱歎。」
優波迦白佛:
T 0022c10
「何等邪盛大會可稱歎?何等邪盛大會不可
T 0022c11
稱歎?」
佛告優波迦:「若邪盛大會繫群少特
T 0022c12
牛、水特、水牸,及諸羊犢、小小眾生悉皆傷殺,
T 0022c13
逼迫苦切,僕使作人,鞭笞恐怛,悲泣號呼,
T 0022c14
不喜不樂,眾苦作役。如是等邪盛大會,
T 0022c15
我不稱歎,以造大難故。若復大會不繫
T 0022c16
縛群牛,乃至不令眾生辛苦作役者。如是
T 0022c17
邪盛大會,我所稱歎,以不造大難故。爾時,
T 0022c18
世尊即說偈言:
T 0022c19
「馬祀等大會, 造諸大難事,
T 0022c20
如是等邪盛, 大仙不稱歎。
T 0022c21
繫縛諸眾生, 殺害微細蟲,
T 0022c22
是非為正會, 大仙不隨順。
T 0022c23
若不害眾生, 造作眾難者,
T 0022c24
是等名正會, 大仙隨稱歎。
T 0022c25
惠施修供養, 為應法邪盛,
T 0022c26
施者清淨心, 梵行良福田。
T 0022c27
如是大會者, 是則羅漢會,
T 0022c28
是會得大果, 諸天皆歡喜。
T 0022c29
自行恭敬請, 自手而施與,
T 0023a01
彼我悉清淨, 是施得大果。
T 0023a02
慧者如是施, 信心應解脫,
T 0023a03
無罪樂世間, 智者往生彼。」
T 0023a04
佛說此經已,優波迦婆羅門聞佛所說,歡
T 0023a05
喜隨喜,作禮而去。
T 0023a06