Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Kinh 912. vương đảnh (SA912)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy:

Một thời, Phật ở bên ao Yết-già tại nước Chiêm-bà. Bấy giờ có thôn trưởng Vương Đảnh đi đến chỗ Phật, đảnh lễ dưới chân Phật, rồi ngồi lui qua một bên. Bấy giờ, Thế Tôn bảo thôn trưởng Vương Đảnh:

“Hiện nay chúng sanh chạy theo hai khuynh hướng. Những gì là hai? Một là thích đắm vào năm dục, thuộc dạng phàm phu, tục tử quê mùa thấp kém. Hai là tự làm khổ mình một cách sai lầm không có bất cứ ý nghĩa lợi ích nào!

“Này thôn trưởng, có ba hạng người thích hưởng thụ dục lạc, thuộc hàng phàm phu, tục tử, quê mùa thấp kém. Cũng có ba hạng người tự làm khổ mình một cách sai lầm không có bất cứ ý nghĩa lợi ích nào!

“Này thôn trưởng, những gì là ba hạng người thích hưởng thụ dục lạc, thuộc hàng phàm phu tục tử quê mùa thấp kém? Là có kẻ hưởng thụ dục lạc bằng cách lạm chiếm một cách bất hợp pháp, không mang lại an vui cho chính mình, cũng chẳng phụng dưỡng cha mẹ, cung cấp đầy đủ cho anh em, vợ con, kẻ ở, bà con quyến thuộc, bạn bè quen biết; cũng không tùy thời cúng dường cho Sa-môn, Bà-la-môn, để cầu quả báo an lạc nơi tốt đẹp, mong đời sau sanh lên cõi trời. Đó gọi là hạng người thứ nhất hưởng thụ dục lạc ở thế gian.

“Lại nữa, này thôn trưởng, có kẻ hưởng thụ dục lạc bằng cách dùng pháp lạm chiếm tài vật một cách bất hợp pháp để tự cung cấp mọi sự vui sướng cho chính mình, phụng dưỡng cho cha mẹ, cung cấp đầy đủ cho anh em, vợ con, kẻ làm, bà con quyến thuộc, bạn bè quen biết; nhưng không tùy thời cúng dường cho Sa-môn, Bà-la-môn, để cầu quả báo an lạc nơi tốt đẹp, mong đời sau sanh lên cõi trời. Đó gọi là hạng người thứ hai hưởng thụ dục lạc.

“Lại nữa, này thôn trưởng, có kẻ hưởng thụ dục lạc bằng cách dùng pháp tìm cầu tài vật chứ không bằng lạm chiếm để tự cung cấp mọi sự vui sướng cho chính mình, cung phụng cho cha mẹ, cung cấp đầy đủ cho anh em, vợ con, kẻ ở, bà con quyến thuộc, bạn bè quen biết, cũng tùy thời cúng dường cho Sa-môn, Bà-la-môn, để cầu quả báo an lạc nơi tốt đẹp, mong đời sau sanh lên cõi trời. Đó gọi là hạng người thứ ba hưởng thụ dục lạc.

“Này thôn trưởng, Ta không nhất thiết nói bình đẳng trong hưởng thụ dục lạc, mà Ta nói người hưởng thụ dục lạc có người thuộc hạng thấp kém, có người thuộc hạng trung bình, có người thuộc hạng hơn người.

“Thế nào là hạng thấp kém, hưởng thụ dục lạc? Là loại lạm chiếm bất hợp pháp,… cho đến chẳng cầu quả báo an lạc nơi tốt đẹp, mong đời sau sanh lên cõi trời, thì đó Ta gọi là hạng thấp kém hưởng thụ dục lạc.

“Thế nào là hạng trung bình, hưởng thụ dục lạc? Là loại người hưởng thụ dục lạc bằng cách đúng pháp mà tìm cầu tài vật một cách bất hợp pháp,… cho đến chẳng mong đời sau sanh lên cõi trời, thì đó Ta gọi là hạng trung bình thứ hai hưởng thụ dục lạc.

“Thế nào là hạng người, Ta nói hơn người, hưởng thụ dục lạc? Là loại người đúng pháp để tìm cầu tài vật,… cho đến đời sau sanh lên cõi trời, thì đó Ta gọi là hạng hơn người thứ ba hưởng thụ dục lạc.

“Thế nào là ba hạng người tự làm khổ chính mình? Đó là khổ chẳng phải pháp, bất chính, chẳng có bất cứ ý nghĩa lợi ích nào. Có một hạng người tự làm khổ bằng cách sống khắc khổ. Ban đầu mới phạm giới, ô nhiễm giới, họ tu đủ cách khổ hạnh, nỗ lực tinh tấn trụ ở một chỗ, nhưng hiện tại họ chẳng thể xa lìa được nhiệt não bức bách, chẳng được pháp hơn người, chẳng trụ vào được an lạc, tri kiến thắng diệu. Này thôn trưởng, đó gọi là hạng người thứ nhất tự làm khổ mình bằng cách sống khắc khổ.

“Lại nữa, tự làm khổ bằng cách sống khắc khổ. Ban đầu chẳng phạm giới, chẳng ô nhiễm giới, nhưng tu đủ cách khổ hạnh cũng chẳng nhờ vậy mà hiện tại xa lìa được nhiệt não bức bách, chẳng được pháp hơn người, chẳng trụ vào được an lạc, tri kiến thắng diệu. Đó gọi là hạng người thứ hai tự làm khổ mình bằng cách sống khắc khổ.

“Lại nữa, tự làm khổ bằng cách sống khắc khổ. Ban đầu chẳng phạm giới, chẳng ô nhiễm giới, nhưng tu đủ cách khổ hạnh tinh tấn, mà hiện tại vẫn không thể xa lìa được nhiệt não bức bách, được pháp hơn người, trụ vào an lạc, tri kiến thắng diệu. Đó gọi là hạng người thứ ba tự làm khổ mình bằng cách sống khắc khổ.

“Này thôn trưởng, Ta không nói tất cả những người tự mình làm khổ bằng cách sống khắc khổ đều giống nhau, mà Ta đã nói trong những kẻ tự làm khổ, có người thuộc hạng thấp kém, có người thuộc hạng trung bình, có người thuộc hạng hơn người.

“Thế nào là tự làm khổ thuộc hạng thấp kém? Nếu họ tự làm khổ ban đầu mới phạm giới, mới làm ô nhiễm giới,… cho đến chẳng được tri kiến thắng diệu, trụ vào an lạc, Ta gọi đó là tự làm khổ thuộc hạng thấp kém.

“Thế nào là tự làm khổ thuộc hạng trung bình? Nếu họ tự làm khổ, ban đầu chẳng phạm giới, chẳng ô nhiễm giới,… cho đến chẳng được tri kiến thắng diệu, trụ vào an lạc, Ta gọi đó là tự làm khổ thuộc hạng trung.

“Thế nào là tự làm khổ thuộc hạng hơn người? Nếu họ tự làm khổ, bằng cách sống khắc khổ, ban đầu chẳng phạm giới, chẳng ô nhiễm giới,… cho đến chẳng được tri kiến thắng diệu, trụ vào an lạc, Ta gọi đó là tự làm khổ thuộc hạng hơn người.

“Này thôn trưởng, đó gọi là ba hạng người tự làm khổ mình, cái khổ này chẳng phải pháp, chẳng đúng, chẳng có bất cứ ý nghĩa lợi ích nào.

“Này thôn trưởng, có đạo lộ, có sự thực hành đưa đến ba hạng phương tiện tùy thuộc hưởng thụ dục lạc, của hàng phàm phu tục tử, quê mùa thấp kém; đưa đến phương tiện tự làm khổ chính mình, mà cái khổ này chẳng phải pháp, chẳng đúng, chẳng có bất cứ ý nghĩa lợi ích nào.

“Thế nào là đạo lộ, sự thực hành đưa đến phương tiện hưởng thọ dục lạc, tự làm khổ chính mình?

“Này thôn trưởng, vì bị dục tham làm chướng ngại, hoặc muốn tự hại, hoặc muốn hại kẻ khác, hoặc muốn hại cả hai, hiện tại và đời sau mắc tội báo này, tâm luôn lo khổ. Vì bị sân nhuế, ngu si làm chướng ngại, hoặc muốn tự hại, hoặc muốn hại kẻ khác, hoặc muốn hại cả hai, hiện tại và đời sau mắc tội báo này, tâm luôn lo khổ. Nếu xa lìa chướng ngại của dục tham, không muốn phương tiện tự hại, hại người, hại cả hai, hiện tại, đời sau khỏi mắc tội báo này, khiến tâm, tâm pháp luôn luôn thọ hỷ lạc. Cũng vậy, nếu xa lìa chướng ngại của sân nhuế, ngu si, không muốn phương tiện tự hại, hại người, hại cả hai, hiện tại, đời sau khỏi mắc tội báo này, khiến tâm, tâm pháp luôn luôn hưởng hỷ lạc. Đối trong hiện tại xa lìa nhiệt não bức bách, không cần đợi thời tiết, gần gũi Niết-bàn, mà ngay trong thân này thể duyên tự mình mà giác tri.

“Này thôn trưởng, như pháp hiện tại này vĩnh viễn xa lìa nhiệt não bức bách, không cần đợi thời tiết, gần gũi Niết-bàn, mà ngay trong thân này duyên tự mình giác tri, đó là tám Thánh đạo: Chánh kiến,… cho đến chánh định.”

Trong lúc Đức Thế Tôn đang nói pháp này, thôn trưởng Vương Đảnh xa lìa trần cấu, được pháp nhãn tịnh. Sau khi thôn trưởng Vương Đảnh thấy pháp, đắc pháp, biết pháp, thâm nhập vào pháp, thoát nghi không nhờ người khác, ở trong Chánh pháp luật mà được vô sở úy, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại y phục chắp tay bạch Phật:

“Bạch Thế Tôn, nay con đã được độ, xin nương về Phật, nương về Pháp, nương về Tăng Tỳ-kheo. Từ nay đến hết đời con xin làm Ưu-bà-tắc.”

Sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ tùy hỷ, làm lễ mà lui.

Nội dung bài kinh

如是我聞:

一時,佛住瞻婆國揭伽池

T 0228c16

側。時,有王頂聚落主來詣佛所,稽首佛足,

T 0228c17

退坐一面。

爾時,世尊告王頂聚落主:「今者眾

T 0228c18

生依於二邊。何等為二?一者樂著卑下、田舍、

T 0228c19

常人凡夫五欲。二者自苦方便,不正、非義饒

T 0228c20

益。聚落主!有三種樂受欲樂,卑下、田舍、常人

T 0228c21

凡夫;有三種自苦方便,不正、非義饒益。

「聚落

T 0228c22

主!何等為三種卑下、田舍、常人凡夫樂受欲

T 0228c23

樂?有受欲者,非法濫取,不以安樂自供,不

T 0228c24

供養父母、給足兄弟、妻子、奴婢、眷屬、朋友、知

T 0228c25

識,亦不隨時供養沙門、婆羅門、仰求勝處

T 0228c26

安樂果報、未來生天,是名世間第一受欲。

「復

T 0228c27

次,聚落主!受欲樂者,以法、非法濫取財物,

T 0228c28

以樂自供,供養父母,給足、兄弟、妻子、奴婢、眷

T 0228c29

屬、朋友、知識,而不隨時供養沙門、婆羅門、

T 0229a01

仰求勝處安樂果報、未來生天,是名第二受

T 0229a02

欲樂者。

「復次,聚落主!有受欲樂者,以法求

T 0229a03

財,不以濫取,以樂自供,供養父母,給足兄

T 0229a04

弟、妻子、奴婢、眷屬、知識,隨時供養沙門、婆羅

T 0229a05

門,仰求勝處安樂果報,未來生天,是名第

T 0229a06

三受欲樂者。

「聚落主!我不一向說受欲平

T 0229a07

等,我說受欲者其人卑下,我說受欲者是其

T 0229a08

中人,我說受欲者是其勝人。

「何等為卑下受

T 0229a09

欲者?謂非法濫取,乃至不仰求勝處安樂果

T 0229a10

報、未來生天,是名我說卑下者受欲。

「何等為

T 0229a11

中人受欲?謂受欲者以法、非法而求財物,

T 0229a12

乃至不求未來生天,是名我說第二中人受

T 0229a13

欲。

「何等為我說勝人受欲?謂彼以法求財,

T 0229a14

乃至未來生天,是名我說第三勝人受欲。

「何

T 0229a15

等為三種自苦方便?是苦非法、不正、非義饒

T 0229a16

益?有一自苦枯槁活,初始犯戒、污戒,彼修

T 0229a17

種種苦行,精勤方便住處住,彼不能現法

T 0229a18

得離熾然、過人法、勝妙知見安樂住。聚落

T 0229a19

主!是名第一自苦方便枯槁活。

「復次,自苦方

T 0229a20

便枯槁活,始不犯戒、污戒,而修種種苦行,

T 0229a21

亦不由此現法得離熾然、過人法、勝妙知

T 0229a22

見安樂住,是名第二自苦方便枯槁活。

「復次,

T 0229a23

自苦方便枯槁活,不初始犯戒、污戒,然修種

T 0229a24

種苦行方便,亦不能現法離熾然、得過人

T 0229a25

法、勝妙知見安樂住,是名第三自苦方便枯

T 0229a26

槁活。

「聚落主!我不說一切自苦方便枯槁活

T 0229a27

悉等,我說有自苦方便是卑劣人,有說自

T 0229a28

苦方便是中人,有說自苦方便是勝人。

「何等

T 0229a29

自苦方便卑劣人?若彼自苦方便,初始犯戒、

T 0229b01

污戒,乃至不得勝妙知見安樂住,是名我

T 0229b02

說自苦方便卑劣人。

「何等為自苦方便中人?

T 0229b03

若彼自苦方便,不初始犯戒、污戒,乃至不

T 0229b04

得勝妙知見安樂住,是名我說自苦方便中

T 0229b05

間人。

「何等為自苦方便勝人?若彼自苦方便

T 0229b06

枯槁活,不初始犯戒、污戒,乃至不得勝妙知

T 0229b07

見安樂住,是名我說自苦方便勝人。

「聚落主!

T 0229b08

是名三種自苦方便,是苦非法、不正、非義饒

T 0229b09

益。

「聚落主!有道有跡,不向三種受欲隨

T 0229b10

順方便,卑下、田舍、常人凡夫,不向三種自苦

T 0229b11

方便,是苦非法、不正、非義饒益。聚落主!何等

T 0229b12

為道,何等為跡,不向三種受欲、三種自苦

T 0229b13

方便?聚落主!為欲貪障閡故,或欲自害,

T 0229b14

或欲害他,或欲俱害,現法後世得斯罪報,

T 0229b15

心法憂苦。瞋恚、癡所障,或欲自害,或欲害

T 0229b16

他,或欲俱害,現法後世得斯罪報,心法憂

T 0229b17

苦。若離貪障,不欲方便自害、害他、自他俱

T 0229b18

害,不現法後世受斯罪報;彼心、心法常受

T 0229b19

喜樂,如是離瞋恚、愚癡障閡,不欲自害,

T 0229b20

不欲害他、自他俱害,不現法後世受斯罪

T 0229b21

報;彼心、心法常受安樂,於現法中,遠離熾

T 0229b22

然,不待時節,親近涅槃,即此身現緣自覺

T 0229b23

知。聚落主!如此現法永離熾然,不待時節,

T 0229b24

親近涅槃,即此現身緣自覺知者,為八聖道——

T 0229b25

正見乃至正定。」

當其世尊說是法時,王頂

T 0229b26

聚落主遠塵離垢,得法眼淨。時,王頂聚落

T 0229b27

主見法、得法、知法、深入於法,度疑不由於

T 0229b28

他,於正法、律得無所畏。即從坐起,整衣服,

T 0229b29

合掌白佛:「我今已度。世尊!歸佛、歸法、歸比

T 0229c01

丘僧,從今盡壽為優婆塞。」

時,聞佛所說,歡

T 0229c02

喜隨喜,作禮而去。

T 0229c03

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc