Nội dung bài kinh
Tôi nghe như vầy:
Một thời, Phật cùng với một ngàn hai trăm năm mươi vị Tỳ-kheo, một ngàn vị Ưu-bà-tắc và năm trăm người xin đồ ăn dư, du hành trong nhân gian; đi khắp từ thành này sang thành nọ, từ thôn này sang thôn khác, đến trong vườn Hảo y Yêm-la, thôn Na-la, nước Ma-kiệt-đề. Bấy giờ có thôn trưởng đệ tử của Ni-kiền tên là Đao Sư Thị đến chỗ Ni-kiền lễ sát chân Ni-kiền, rồi ngồi lui qua một bên. Lúc ấy Ni-kiền nói với thôn trưởng Đao Sư Thị:
“Ông có thể dùng ‘Tật-lê luận’ bàn luận cùng với Sa-môn Cù-đàm, để làm cho Sa-môn Cù-đàm nói cũng không được, không muốn nói cũng không được, được chăng?”
Thôn trưởng thưa:
“Thưa thầy, thế nào là luận thuyết ‘Tật-lê luận’ có thể làm cho Sa-môn Cù-đàm muốn nói cũng không được, mà không muốn nói cũng không được?”
Ni-kiền bảo thôn trưởng rằng:
“Ông hãy đến chỗ Sa-môn Cù-đàm hỏi như vầy: ‘Cù-đàm lúc nào cũng mong ước khiến cho mọi người tăng trưởng đầy đủ phước-lợi, Ngài thường có mong ước như vậy và nói như vậy phải không?’ Nếu trả lời cho ông là không, thì ông nên hỏi rằng: ‘Vậy, Sa-môn Cù-đàm có khác gì với kẻ phàm ngu si?’ Nếu trả lời là ‘Có mong ước và có nói,’ thì ông nên hỏi lại rằng: ‘Nếu Sa-môn Cù-đàm đã có mong ước và có nói như thế, vậy tại sao người dân hiện đang mất mùa đói kém, mà Ngài còn du hành trong nhân gian dẫn theo một ngàn hai trăm năm mươi chúng Tỳ-kheo, một ngàn vị Ưu-bà-tắc và năm trăm người ăn xin đi từ thành này sang thành nọ, từ thôn này sang thôn khác, làm hao tổn của cải người dân, giống như mưa lớn, mưa đá, chỉ có làm tổn hại chứ chẳng thêm được lợi ích nào! Những lời nói của Cù-đàm trước sau mâu thuẫn nhau, không giống nhau, không gần giống nhau, không phù hợp nhau, khác nhau.’ Thôn trưởng, như vậy gọi là ‘Tật-lê luận’, sẽ làm cho Sa-môn Cù-đàm muốn nói cũng không được, không muốn nói cũng không được.”
Bấy giờ, thôn trưởng Đao Sư Thị vâng lời dạy bảo của Ni-kiền đi đến chỗ Phật cung kính chào hỏi; sau khi cung kính chào hỏi xong ngồi lui qua một bên, bạch Phật:
“Thưa Cù-đàm, có phải lúc nào Ngài cũng mong ước khiến cho mọi người tăng trưởng phước lợi không?”
Phật bảo thôn trưởng:
“Lúc nào Như Lai cũng mong ước khiến cho mọi người tăng trưởng phước lợi và cũng thường nói như vậy.”
Thôn trưởng nói:
“Nếu như vậy, thì tại sao, thưa Cù-đàm, trong khi những người dân đang bị mất mùa đói kém, mà Ngài còn đi khất thực trong nhân gian và dẫn theo đông đảo đại chúng,… cho đến trước sau mâu thuẫn nhau, không giống nhau?”
Phật bảo thôn trưởng:
“Ta nhớ chín mươi mốt kiếp từ trước đến nay, không thấy một người nào mà bố thí cho Tỳ-kheo lại bị cạn kiệt, hay bị tổn giảm cả. Này thôn trưởng, ông nhìn xem hiện nay có người giàu sang, nhiều tiền của, quyến thuộc đông đảo, tôi tớ đầy nhà, thì biết nhà ấy lâu dài ưa thích bố thí, chân thật tích chứa, nên được phước lợi này. Này thôn trưởng, có tám nguyên nhân khiến cho phước lợi người tổn giảm không tăng. Những gì là tám? Đó là bị vua bức hiếp, bị giặc cướp lấy, bị lửa đốt cháy, bị nước cuốn trôi, bị tiêu hao vì giấu cất, bị kẻ nợ không trả, bị kẻ oán thù tàn phá, bị hoang phí bởi con hư. Đó là tám nguyên nhân khiến cho tiền của khó tích tụ. Này thôn trưởng, Ta nói vô thường là nguyên nhân thứ chín. Như vậy, này thôn trưởng, ông đã bỏ đi chín nhân, chín duyên trên mà nói Sa-môn Cù-đàm phá hoại nhà người. Nếu ông không bỏ những lời nói ác, không bỏ ác kiến, thì cũng như gươm ném xuống nước, khi thân hoại mạng chung, ông sẽ sanh vào trong địa ngục.”
Bấy giờ, thôn trưởng Đao Sư Thị lòng đâm ra sợ hãi, toàn thân lông dựng đứng lên, bạch Phật:
“Bạch Thế Tôn, hiện tại con đã hối lỗi rồi, vì con như ngu như si, không tốt, không hiểu biết, nên đối với Cù-đàm con đã nói ra những lời dối trá hư vọng không thành thật.”
Sau khi nghe những gì Phật dạy, thôn trưởng Đao Sư Thị hoan hỷ tùy hỷ, từ chỗ ngồi đứng dậy ra về.
Nội dung bài kinh
如是我聞:
一時,佛在摩竭提國人間
T 0230b04
遊行,與千二百五十比丘、千優婆塞、五百乞
T 0230b05
殘食人,從城至城,從聚落至聚落,人間遊
T 0230b06
行,至那羅聚落好衣菴羅園中。
時,有刀師
T 0230b07
氏聚落主是尼揵弟子,詣尼揵所,禮尼揵
T 0230b08
足,退坐一面。
爾時,尼揵語刀師氏聚落主:
T 0230b09
「汝能共沙門瞿曇作蒺
[卄/梨]
論,令沙門瞿曇
T 0230b10
不得語、不得不語耶?」
聚落主言:「阿梨!我
T 0230b11
立何等論為蒺
[卄/梨]
論,令沙門瞿曇不得
T 0230b12
語、不得不語?」
尼揵語聚落主言:「汝往詣沙
T 0230b13
門瞿曇所,作是問:『瞿曇常願欲令諸家福
T 0230b14
利具足增長,作如是願、如是說不?』若答汝
T 0230b15
言不者,汝當問言:『沙門瞿曇與凡愚夫有
T 0230b16
何等異?』若言有願有說者,當復問言:『沙門
T 0230b17
瞿曇若有如是願、如是說者,今云何於飢
T 0230b18
饉世,遊行人間,將諸大眾千二百五十比
T 0230b19
丘、千優婆塞、五百乞殘食人,從城至城,從
T 0230b20
村至村,
損
費世間,如大雨雹雨已,乃是減
T 0230b21
損,非增益也。瞿曇所說,殊不相應,不類不
T 0230b22
似,前後相違。』如是。聚落主!是名蒺
[卄/梨]
論,令
T 0230b23
彼沙門瞿曇不得語、不得不語。」
爾時,刀師
T 0230b24
氏聚落主受尼揵勸教已,詣佛所恭敬問
T 0230b25
訊,恭敬問訊已,退坐一面,白佛:「瞿曇常欲
T 0230b26
願令諸家福利增長不?」
佛告聚落主:「如來
T 0230b27
長夜欲令諸家福利增長,亦常作是說。」
聚
T 0230b28
落主言:「若如是者,云何瞿曇於飢饉世人
T 0230b29
間乞食,將諸大眾……」,乃至「不似不類,前後相
T 0230c01
違?」
佛告聚落主:「我憶九十一劫以來,不見
T 0230c02
一人施一比丘,有盡有減。聚落主!汝觀今
T 0230c03
日有人家大富,多錢財、多眷屬、多僕從,當
T 0230c04
知其家長夜好施,真實寂止,故致斯福利。
T 0230c05
聚落主!有八因緣,令人損減福利不增。何
T 0230c06
等為八?王所逼、賊所劫、火所焚、水所漂、
T 0230c07
藏自消減、抵債不還、怨憎殘破、惡子費用,
T 0230c08
有是八種為錢財難聚。聚落主!我說無常
T 0230c09
為第九句。如是,聚落主!汝捨九因九緣,而
T 0230c10
言沙門瞿曇破壞他家,不捨惡言、不捨惡
T 0230c11
見,如鐵槍投水,身壞命終,生地獄中。」
時,刀
T 0230c12
師氏聚落主心生恐怖,身毛皆竪,白佛言:
T 0230c13
「世尊!我今悔過!如愚如癡,不善不辯,於瞿
T 0230c14
曇所不實欺誑,虛說妄語。」
聞佛所說,歡喜
T 0230c15
隨喜,從坐起去。
T 0230c16