Chuyển đến nội dung chính
← Tụng Kinh

Kinh 965. uất-đê-ca (SA965)

Bản dịch

Nội dung bài kinh

Tôi nghe như vầy:

Một thời Đức Phật ở trong vườn Trúc, khu Ca-lan-đà tại thành Vương xá. Bấy giờ có xuất gia ngoại đạo tên là Uất-đê-ca đến chỗ Phật, cùng Thế Tôn chào hỏi, an úy xong, ngồi lui qua một bên, bạch Phật:

“Thưa Cù-đàm! Thế nào, Cù-đàm, thế gian hữu biên chăng?”

Phật bảo Uất-đê-ca:

“Điều này không xác định.”

Uất-đê-ca bạch Phật:

“Thế nào Cù-đàm, thế gian vô biên chăng? Vừa hữu biên vừa vô biên chăng? Chẳng phải hữu biên chẳng phải vô biên chăng?”

Phật bảo Uất-đê-ca:

“Điều này không xác định.”

Uất-đê-ca bạch Phật:

“Thế nào, thưa Cù-đàm, hỏi: ‘Thế gian hữu biên chăng?’ Được trả lời, ‘Không xác định’. ‘Thế gian vô biên chăng? Thế gian vừa hữu biên vừa vô biên chăng? Chẳng phải hữu biên chẳng phải vô biên chăng?’ Được trả lời: ‘Không xác định’. Thưa Cù-đàm, vậy những pháp nào có thể được xác định.”

Phật bảo Uất-đê-ca:

“Là bậc Tri giả, Trí giả, Ta vì các đệ tử mà xác định về đạo, để cho chân chánh diệt tận khổ, rốt ráo biên tế khổ.”

Uất-đê-ca bạch Phật:

“Như thế nào Cù-đàm vì các đệ tử mà xác định về đạo, để cho chân chánh diệt tận khổ, rốt ráo biên tế khổ. Tất cả thế gian, hay chỉ một phần ít, từ con đường này mà xuất?”

Bấy giờ Thế Tôn im lặng không đáp. Qua hai, ba lần hỏi, Phật cũng hai, ba lần im lặng không đáp.

Lúc ấy, Tôn giả A-nan đang cầm quạt đứng hầu sau Phật. Tôn giả bảo xuất gia ngoại đạo Uất-đê-ca:

“Ban đầu ông đã hỏi nghĩa này. Nay lại hỏi theo cách nói khác, cho nên Thế Tôn không ký thuyết. Này Uất-đê-ca, nay tôi sẽ vì ông mà nói thí dụ. Phàm người trí mà nghe thí dụ thì sẽ hiểu. Ví như quốc vương có thành lũy bao quanh bốn bề kiên cố; đường giao thông bằng phẳng và chỉ có một cửa. Người đứng giữ cửa lại là một người thông minh, sáng suốt, thường khéo đoán xét. Bên ngoài có người đến, nếu người đáng vào thì cho phép vào; người không đáng vào thì không cho phép. Khắp chu vi vòng thành, muốn tìm cửa thứ hai cũng không thể được. Ngay đến lỗ ra vào của chó mèo cũng không, huống chi là cửa thứ hai! Người giữ cửa thành kia cũng không biết rõ người vào kẻ ra là ai, nhưng người này biết tất cả người ra hay vào chỉ từ cửa này, chứ không phải nơi nào khác. Cũng vậy, Thế Tôn tuy không dụng tâm để biết rõ tất cả chúng sanh thế gian, hay chỉ một phần ít, từ con đường này xuất. Nhưng biết chúng sanh hết khổ, cứu cánh biên tế khổ, tất cả đều từ đạo này mà xuất.”

Sau khi xuất gia ngoại đạo Uất-đê-ca nghe những gì Phật nói, hoan hỷ tùy hỷ, từ chỗ ngồi đứng dậy mà đi.

Nội dung bài kinh

如是我聞:

一時,佛住王舍城迦蘭陀

T 0247c15

竹園。

時,有外道出家名曰欝低迦,來詣佛

T 0247c16

所,與世尊面相問訊慰勞已,退坐一面,白

T 0247c17

佛言:「瞿曇!云何?瞿曇!世有邊耶?」

佛告欝低

T 0247c18

迦:「此是無記。」

欝低迦白佛:「云何?瞿曇!世無

T 0247c19

邊耶?有邊無邊耶?非有邊非無邊耶?」

佛告欝

T 0247c20

低迦:「此是無記。」

欝低迦白佛:「云何?瞿曇!世

T 0247c21

有邊耶?答言『無記。』世無邊耶?世有邊無邊耶?

T 0247c22

世非有邊非無邊耶?答言『無記。』瞿曇!於何等

T 0247c23

法而可記說?」

佛告欝低迦:「知者,智者,我為

T 0247c24

諸弟子而記說道,令正盡苦,究竟苦邊。」

T 0247c25

低迦白佛:「云何?瞿曇!為諸弟子說道,令正

T 0247c26

盡苦,究竟苦邊?為一切世間從此道出,為

T 0247c27

少分耶?」

爾時,世尊默然不答。

第二、第三

T 0247c28

問,佛亦第二、第三默然不答。

爾時,尊者阿難

T 0247c29

住於佛後,執扇扇佛。尊者阿難語欝低迦

T 0248a01

外道出家:「汝初已問此義,今復以異說而

T 0248a02

問,是故,世尊不為記說。欝低迦!今當為汝

T 0248a03

說譬,夫智者因譬得解。

「譬如國王,有邊境

T 0248a04

城,四周堅固,巷陌平正,唯有一門。立守門

T 0248a05

者聰明黠慧,善能籌量,外有人來,應入者

T 0248a06

聽入,不應入者不聽。周匝遶城,求第二門,

T 0248a07

都不可得,都無猫狸出入之處,況第二門?

T 0248a08

彼守門者都不覺悟入者、出者,然彼士夫

T 0248a09

知一切人唯從此門若出若入,更無餘處。

T 0248a10

如是,世尊雖不用心覺悟眾生,一切世間

T 0248a11

從此道出,及以少分,然知眾生正盡苦,

T 0248a12

究竟苦邊者,一切皆悉從此道出。」

時,欝低

T 0248a13

迦外道出家聞佛所說,歡喜隨喜,從坐起

T 0248a14

而去。

T 0248a15

3

⚙️ Cài Đặt

Chế độ đọc

🖼️ Hình Nền

🎵 Nhạc Nền

☰ Mục Lục

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc